Top 7 Tả một cây có bóng mát hay nhất

Nội Dung Bài Top 7 Tả một cây có bóng mát hay nhất

Top 7 Tả 1 cây có bóng mát hay nhất

Tả 1 cây có bóng mát là đề tài tập làm văn thường gặp đối với học trò tiểu học. Các đoạn văn tả cây có bóng mát nhưng chúng tôi giới thiệu có ngôn từ mạch lạc, giản dị sẽ là tài liệu tham khảo có ích cho các em học trò học tốt môn Tiếng Việt lớp 4.
Đề bài: Trên đường tới trường hoặc những khi nghỉ giải lao giữa giờ, em và các bạn thường nghỉ chân, vui đùa dưới bóng cây có tán lá xum xê, hãy tả lại cây có bóng mát ấy cho mọi người cùng biết.
1. Tả 1 cây có bóng mát: Tả cây phượng
Ngay giữa sân trường tôi lừng lững 1 cây phượng. Tôi ko biết “bác” được trồng từ khi nào. Tôi chỉ biết rằng lúc tôi cắp sách đến trưởng thì “bác” đã già, già lắm.
Nhìn từ xa, cây như 1 người đồ sộ, mái tóc màu xanh. Thân cây mập, 2 người ôm ko xuể. vỏ cây xù xì nổi lên những u cục như người bị bướu. Nhưng ít người nào biết rằng trong lớp vỏ xù xì ấy dòng nhựa mát lành đang cuồn cuộn chảy để nuôi cây. Mùa xuân về, cây đâm chồi nảy lộc. Lá phượng giống lá me, mỏng, nhìn như những hạt cốm non. Những cành cây phệ mạp như hàng trăm cánh tay đưa ra, đón ánh sáng mặt trời để sưởi ấm cho mình. Rồi những tiếng ve râm ran trước tiên của mùa hạ cất lên, cây khởi đầu trổ hoa. Khi chưa muốn khoe vẻ đẹp của mình, hoa nhát gan ẩn mình khi mà đài hoa xanh mỡ màng. Từng nụ, từng nụ uống sương đêm và tắm nắng mai rồi từ từ hé nở. Hoa phượng có 5 cánh, mượt như nhung, toàn 1 màu đỏ thắm. Nhị hoa dài, bao quanh có 1 lớp phấn hung hung vàng. Hết mùa hoa, trên cây thập thò những chùm quả phượng. Quả phượng giống quả bồ kết nhưng mà dài và mập hơn.
Mỗi lần hoa phượng nở, lòng chúng tôi rộn lên bao xúc cảm, vừa vui lại vừa buồn, lại xen cả lo âu. Tôi vui vì sắp dược nghỉ hè, buồn phải xa ngôi trường, còn lo âu vì mùa thi đang tới. Các bạn ơi! Bữa nay khởi đầu ngày thi một mai. Buổi trưa, tôi vui vẻ tới khoe điểm mười đỏ chói với “bác” phượng già.
Hàng ngày, chúng tôi tưới nước cho cây. Đôi khi lại có 1 số cậu học sinh nghịch ngợm trèo lên cây để hái quả. Làm sao quên được những kỉ niệm êm đẹp về người “bạn già” luôn san sẻ thú vui nỗi buồn với chúng tôi trong học tập. Thế rồi, chúng tôi phải nghỉ hè, xa bằng hữu, xa cô giáo, xa “bác” phượng mến yêu.

2. Bài văn tả cây bóng mát lớp 4: Cây xà cừ
Nếu gọi các loài cây trong sân trường em là 1 đại gia đình thì gia đình đấy có rất nhiều lứa tuổi. Trong ấy những cây xà cừ cổ thụ cứng cáp đứng ở địa điểm cao nhất, già lão nhất trong gia đình các loài cây.
4 cây xà cừ cổ thụ lừng lững được trồng ở 4 góc sân trường em, tới bây giờ sân trường đã đông đảo rợp bóng râm nhờ có 4 cây xà cừ mập bự này. Các rễ cây xà cừ rất mập, mọc chồi lên trên mặt đất, đâm nứt vỡ cả những thành bê tông được xây làm bồn cây. Thân cây xà cừ mập phải 3 bạn bé chúng em vòng tay nhau mới ôm hết được, không những thế ôm xong cũng thấy đau vì thân cây có vỏ cứng, rất xù xì. Bên trong lớp vỏ đấy còn có thể là nhà của các bạn kiến, nhà của bạn nhện nào ấy hoặc là 1 chú sâu bé, mỗi lúc bị cạy ra là chúng đều chạy toán loạn khắp thân cây.
Cây xà cừ có nhiều cành mập, vươn khỏe nên tán rất rộng. Những tán lá xếp dày chồng chất lên nhau chẳng để ánh nắng xuyên qua. Xà cừ ko có hoa đặc sắc nhưng mà vẫn cho quả rất sai, mỗi lần trông thấy quả xà cừ chúng em lại rất bất thần vì ko biết chúng đã có từ bao giờ. Chỉ có thể đợi quả rụng xuống rồi nhặt lên cùng chơi vì cây quá cao để chúng em có thể tự hái quả. Vào những ngày mùa hè, lúc phải học thể dục ngoài trời, thầy giáo luôn cho chúng em đứng học dưới tán cây xà cừ, vừa tránh nắng lại rất mát lạnh.
Đối với chúng em, dù chỉ cần cắt tỉa 1 cành của cây xà cừ cũng cảm thấy rất xót xa và thiếu đi sự chở che. Em chờ đợi mọi người luôn để mắt tới cẩn thận và bảo vệ cây thật tốt để chẳng hề chặt hay di dời cây vì sự an toàn của chúng em.
3. Văn tả cây bàng lớp 4 ngắn nhất
Trước cửa nhà em có 1 bác bàng già, em ko biết cây được trồng từ bao giờ, nhưng mà kể từ em còn rất bé, bác bàng đã đứng lừng lững ngay trước cổng.
Cây bàng mọi người thường trồng để che bóng mát. Cây bàng trước nhà em là bố em trồng cách đây khoảng 5 5. Mặc dầu ko được chăm nom tốt nhưng mà cây vẫn bự nhanh và lá rất xanh tốt. Cây cao khoảng 5 mét, tán xoè rộng khắp sân nhà em. Lá cây hình giống chiếc quạt mo nhưng mà nhỏ hơn 1 chút. Trên cây có nhiều cành đan xen lẫn nhau và trên những cành đấy có nhiều lá. Lá bàng lúc non thì màu xanh mướt và là chồi nhỏ, lúc bự tạo hình chiếc quạt mập dần mập dần. Lá già có màu vàng nhưng mà nhuốm đỏ tím.
Tới mùa bàng ra quả, từ những đầu cành hiện ra những quả nhỏ màu xanh hình bầu dục. Khi 9 chúng ngả màu vàng xuộm, nếu ăn thì có vị hơi chát sau ấy cảm thấy ngọt dần.
Mùa đông sang, cây bàng đông đảo trơ khấc chỉ còn cành bởi lá nó hầu như đã rụng hết. Những cành cây ngẳng nghiu còn lại tập hợp chất dinh dưỡng để tới thời gian xuân tới cây đâm chồi mới lá mới. Cây bàng sẽ trở thành đầy nhựa sống lúc xuân về. Các nhánh cây và lá cứ như thể đang reo vui như muốn nói với mọi người điều gì bằng tiếng nói thân thể của nó.
Chúng em thường chơi đùa cùng nhau trước sân dưới tán cây nên rất mát. Hàng ngày, mẹ em hay quét những lá bàng rụng. Thỉnh thoảng em cũng phụ mẹ quét lá.
Cuộc sống hàng ngày của em đều có hình ảnh cây bàng. Nhờ có cây hàng che bóng mát nhưng nhà em khi nào cũng mát lạnh.
4. Bài văn mẫu lớp 4: Tả 1 cây có bóng mát – Cây me
Vào những tháng ngày 3 trung tâm mùa khò ở miền đất Nam Bộ này, nắng như thiêu như đốt. Tan học trở về nhà, tụi học sinh chúng em thường tụm 5 tụm 7 nghỉ lại dưới gốc cây me tây để tránh cái nắng chói chang đấy, Chính gốc cây có bóng mát này đã đánh dấu ko biết bao lăm những kỉ niệm đẹp của tuổi học sinh.
Có nhẽ người nào ấy trước đây lúc trồng cây me này đã tính toán khá tỷ mỉ cho tụi trẻ chúng em có chỗ ngừng chân nghỉ lại trên 1 đoạn đường 4 cây số cuốc bộ lúc gặp cái nắng gay gắt của mùa khô. Nhìn từ xa, cây mẹ tây đứng lừng lững bên vệ đường như 1 cây cổ thụ xòe tán lá sum suê che mát cả 1 khoảng đất rộng. Tới gần em, càng thấy dáng vóc khổng lồ và lớn lao của nó. So với những cây phi lao, khuynh diệp, xà cừ… dọc theo vệ đường gần ấy thì nó vượt hẳn cả kích tấc lẫn bóng che. Mọi người đi qua đây, dù hấp tấp tới đâu cùng muốn ngừng lại mươi lăm phút để hưởng thụ cái ko khí dìu dịu từ cái phòng “điều hòa nhiệt độ” ngoài trời này và tránh cái nắng tháng 3 như đổ lửa của mùa khô.
Gốc cây áng chừng 2 vòng tay người bự ôm ko xuể. Những chiếc rễ mập, bé đủ cỡ bò lan trên mặt đất dùng làm ghế ngồi cho khách đi đường, nay đã nhẵn bóng lên nằm phơi mình như những con rắn đồ sộ trong bóng râm mát. Thân cây thẳng đứng từ mặt đất lên chừng 4 mét mới đâm chĩa thành 3 nhánh bự đều nhau, hình thành 1 cái vòm tròn như cái dù phi công màu xanh lục. vỏ cây xù xì, màu nâu xám. 1 vài khách đi đường, có nhẽ muốn luụ giữ lại đây 1 kỉ niệm nào ấy ở gốc cây này nên đã dùng dao khắc trên vỏ cây ngày, tháng, 5 và chữ kí loằng nhoằng họ tên của mình.

5. Văn tả cây bóng mát lớp 4 ngắn: Cây lộc vừng
Mùa hè 5 ngoái em đã cùng tía má tới thăm Hồ Gươm. Trong chuyến du hý đấy, kế bên tháp Rùa cổ xưa, cầu Thê Húc đỏ rực tựa ánh mặt trời, điều em em ấn tượng nhất chính là cây lộc vừng cổ thụ cạnh hồ.
Cây lộc vừng có nhẽ đã được trồng ở đây rất lâu rồi bởi trên lớp vỏ xù xì em thấy được cả những đám rêu xanh xám lốm đốm. Thân cây mập bự nhưng 1 vòng tay của em ôm ko xuể, để chống đỡ cho cây luôn vững vàng trước mọi điều kiện thời tiết là bộ rễ chắc khỏe bám sâu vào lòng đất. Những chiếc rễ ngoằn nghèo trên đất tựa như những chú rắn đồ sộ.
Cây lộc vừng ở Hồ Gươm mập bự với những tán cây mập, chắc khỏe, trên ấy là những chiếc lá bé mọc san sát vào nhau. Lá cây lộc vừng cũng thật đặc thù, kế bên những chiếc lá màu xanh còn có những chiếc lá màu vàng cam, đặc thù là vào mùa thu, lá dần ngả sang màu vàng cam, nhìn từ xa cây lộc vừng như 1 chiếc ô đồ sộ đặc sắc sắc màu. Hoa lộc vừng có màu đỏ rực rủ xuống mặt hồ, những bông hoa bé xíu mọc thành chùm dài rủ xuống tựa như bức rèm hoa.
Dưới bóng mát của cây lộc vừng bao hoạt động có lợi được tổ chức, ấy là nơi các ông, các bà số đông dục, là nơi vẽ tranh chân dung của những họa sĩ nghiệp dư. Nếu có dịp tới thăm Hồ Gươm lần nữa, em sẽ ngừng chân lâu hơn dưới gốc cây lộc vừng để cảm nhận hết vẻ đẹp của cây.
6. Tả 1 cây có bóng mát: Cây bằng lăng
Dọc 2 bên lối đi từ cổng trường tới cột cờ của trường em là dãy cây bằng lăng chen chúc nhau. Chúng đã được trồng ở đâu từ rất lâu rồi nên hiện giờ đang phải tranh nhau ko gian để tăng trưởng.
Cây bằng lăng và cây phượng vĩ là bộ đôi cây hoa của người học sinh. Hầu như ở bất kì 1 ngôi trường nào ở Việt Nam có khuôn viên trồng cây đều có 1 trong 2 loài cây này. Cây bằng lăng là 1 cây bóng mát, mặc dầu ko trông thấy nhưng mà tán cây vươn ra tới đâu là rễ cây sẽ ăn tới ấy. Ba tới 4 nhánh rễ mập chụm lại dựng lên 1 thân cây, rồi từ thân cây lại mọc ra thành nhiều cành bự bé không giống nhau. Thân cây bằng lăng có màu trắng đục, sần sùi và thường xuyên thay áo. Nhìn bên ngoài vỏ thân cây nứt nẻ như 1 mảnh ruộng khô hạn, thế nhưng mà bên trong lại chứa đầy sức sống nuôi dưỡng cho cây xanh tốt.
Tán cây bằng lăng vừa rộng lại rất rậm, lá bằng lăng mập thì bằng cả bàn tay người bự, những lá bé lại chỉ như lá táo, lá ổi. Lá có màu xanh đậm thế nhưng mà lúc mùa thu tới là chúng ngả vàng sang đỏ rồi kéo nhau rụng hết. Trcửa ải qua 1 mùa đông giá lạnh, trơ trụi và ngẳng nghiu, phải tới mùa xuân cây mới khởi đầu những chồi non xanh mơn mởn. Cây bằng lăng cuốn hút nhất là lúc trổ hoa vào mùa hè, những chùm hoa bằng lăng tím thẫm đẹp tới nao lòng. Ngồi dưới bóng cây vào mùa hè rồi lại nhặt từng cánh hoa rơi trong lòng em lại nhớ tiếc lúc sắp phải nghỉ hè, xa trường xa bằng hữu và thầy cô.
Em yêu mến từng cây bằng lăng của trường em, nhớ từng dáng cây, nhớ từng kỉ niệm với bằng hữu. Hy vọng rằng dù sau này em có rời xa mái trường, tới lúc trở về vẫn sẽ được ngồi dưới tán cây bằng lăng này.
7. Tả 1 cây có bóng mát: Cây đa
Cây đa, giếng nước, sân đình, ấy là 3 hình ảnh thân thuộc, đại diện cho cảnh làng quê Việt Nam. Em đã có 1 tuổi thơ thật đẹp và nhiều kỉ niệm vui buồn dưới gốc cây đa ở sân đình làng.
Có biết bao câu chuyện cổ tích, dân gian, truyện tiếu lâm và chuyện trên trời dưới biển đã được kể ở dưới gốc cây đa này. Cây đa làng em có tuổi đời hàng trăm 5, gốc đa rộng bằng nửa gian nhà, nếu là người bự cũng phải 6-7 người vòng tay mới ôm hết được gốc đa. Cây đa vươn mình lên trời xanh nhưng mà vẫn mọc thêm nhiều cánh cay cắm chặt xuống đất để đứng thật vững. Em rất hay nghe thấy mọi người ví “mập như lá đa” và đúng là lá đa rất mập, có lá còn mập hơn mặt em rất nhiều, rất phù hợp để làm chiếc quạt lá mát lạnh. Những búp đa lúc đầu mới nhú nhọn hoắt có màu đỏ giống như 1 mũi tên sắc nhọn, dần dần nó mới xòe ra thành chiếc lá màu nâu.
Cây đa có rụng lá nhưng mà ko rụng nhiều, chính thành ra bóng của nó xanh mát quanh 5. Có điều cứ tới mùa ra quả là sân đình rất bẩn, quả đa màu vàng, bé bằng hạt sen, bên trong giống như quả sung vậy, có hạt lí tí. Quả đa ko ăn được nên cứ để rụng đầy sân, nhựa chảy ra chuyển thành màu nâu trông rất bẩn. Đó thế nhưng chẳng người nào chê bẩn trái lại vẫn cứ rủ nhau từng đám từng đám ngồi dưới gốc cây đa để nghỉ mát, chuyện trò.
Đối với em, cây đa mang đến cảm giác thân thuộc, thân cận và bình an tới lạ. Khi gặp những việc khó, những điều ko hay xảy ra, chỉ cần ngồi dưới gốc cây đa là mọi buồn bã lại tan biến. Chính thành ra em rất yêu cây đa làng em.
Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin có ích khác trên phân mục Văn chương – Tài liệu của Happy Home VN.

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Top #Tả #1 #cây #có #bóng #mát #hay #nhất

Zuhaitz itzaltsu bat deskribatzea oinarrizko hezkuntzako ikasleentzat ohiko idazketa-gaia da. Hizkera koherente eta sinplez aurkezten ditugun zuhaitz itzaltsuak deskribatzen dituzten pasarteak erreferentzia baliagarriak izango dira Vietnamgo 4. klasean ondo egiten duten ikasleentzat.

Hariak: Eskolara bidean edo klaseen arteko atsedenaldietan, zuk eta zure lagunek askotan atseden hartu eta jolasten dute hosto oparoa duen zuhaitz baten itzalpean, mesedez deskribatu itzalpeko zuhaitz hori denek jakin dezaten.

1. Deskribatu itzala duen zuhaitz bat: Utzi phoenix zuhaitz bat

Ikastolako patioaren erdi-erdian, fenix zuhaitz bat zegoen. Ez dakit noiz landatu zen “osaba”. Bakarrik dakit liburuaren burura heldu nintzenean “osaba” zaharra zela, oso zaharra.

Urrutitik, zuhaitzak erraldoi baten itxura du, ile urdina duena. Zuhaitz enbor handia, bi pertsona ezin besarkatu. azala zakarra konkor bat duen pertsona baten antzera altxatutako pikortxoak. Baina inor gutxik daki oskol zakar horretan izerdi freskoa hazten ari dela zuhaitza elikatzeko. Udaberria dator, zuhaitzak kimuak ateratzen ditu. Phoenix hostoak tamarindo hostoak bezalakoak dira, meheak, pepita gazteen itxura. Adar potoloak ehunka beso luzatu bezalakoak dira, eguzkiaren argia harrapatzen dute berotzeko. Orduan, udako lehen txilin-hotsak entzun ziren, eta zuhaitzak loratzen hasi ziren. Euren edertasuna erakutsi nahi ez duenean, lorea lotsatiz ezkutatzen da kaliz berdea gizen dagoen bitartean. Kimu bakoitzak, kimu bakoitzak gaueko ihintza edan eta goizeko eguzkia bainatu, gero poliki-poliki ireki. Phoenix loreak bost petalo ditu, belusezko bezain leunak, guztiak kolore gorrixkakoak. Estamineak luzeak dira, klarion horixka geruza batez inguratuta. Lore-denboraldiaren amaieran, zuhaitzean fenix multzoak daude. Phoenixa txingaren antzekoa da, baina luzeagoa eta handiagoa da.

Fenix ​​lorea loratzen den bakoitzean, gure bihotzak emozio ugariz betetzen dira, alaiak zein tristeak, antsietatearekin nahastuta. Pozik nago udako oporrak pasatzekotan nagoelako, triste eskolatik kanpo egoteagatik eta kezkatuta, azterketa garaia datorrelako. Aupa lagunak! Azterketa eguna gaur hasiko da. Eguerdian, pozik joan nintzen nire hamar gorri distiratsuak erakustera “osaba” fenix zaharrarekin.

Egunero, landareak ureztatzen ditugu. Batzuetan mutil bihurri batzuk zuhaitzera igotzen dira fruitua jasotzera. Nola ahaztu ikasketetan beti pozak eta atsekabeak gurekin partekatzen zituen “lagun zaharra”ren oroitzapen onak. Orduan, udako atsedenaldi bat hartu behar izan genuen, lagunengandik urrun, irakasleengandik urrun, gure “osaba” fenix maitearengandik urrun.

2. Itzaltza zuhaitzei buruzko idazlan deskribatzailea 4. maila: Nakar zuhaitzak

Zure eskolako patioko landareei familia handia deitzen badiezu, familia horrek belaunaldi asko ditu. Horretan, perla-zuhaitz zaharrak, zalantzarik gabe, zuhaitzen familiako posiziorik altuenean eta zaharrenean daude.

Nire eskolako patioko lau ertzetan lau perla erraldoi landatzen dira, orain arte eskolako patioa ia itzalpean egon da lau perla erraldoi hauei esker. Perla zuhaitzaren sustraiak oso handiak dira, lurretik gora ateratzen dira, landare-ontzi gisa eraikitako hormigoizko hormak ere hautsiz. Perla-enborra hain da handia, non hirurok besoak elkarren inguruan inguratu ditzakegun, baina hala ere min ematen du besarkatu ostean, enborrak azal gogorra eta latza duelako. Oskol horren barruan inurrien etxea, armiarma batzuen etxea edo zizare txiki baten etxea ere egon daitezke, goldatzen diren bakoitzean zuhaitz osoan barreiatzen dira.

Perla-arbolak adar handi eta sendo asko ditu, eta, beraz, koila oso zabala da. Bata bestearen gainean pilatutako hosto lodiak ez zuen eguzkiaren argia pasatzen uzten. Perlak ez ditu lore distiratsuak baina hala ere fruitu oso okerrak ematen ditu, perla-fruitu bat ikusten dugun bakoitzean, asko harritzen gara ez dakigulako noiz existitu diren. Fruta erori arte itxaron eta gero hartu eta elkarrekin jolastu besterik ez dugu egin zuhaitza altuegia baita guk geuk fruitua jasotzeko. Udako egunetan, kanpoko gimnasia egin behar dugunean, irakasleak beti uzten digu ikasten amaperlen azpian, freskoa eta eguzkitik babestuta dagoena.

Guretzat, ama-perla baten adar bat inausi besterik ez badugu ere, oso triste sentitzen gara eta babesik ez dugu. Espero dut denek beti arretaz arreta jartzea eta zuhaitza ondo zaintzea, gure segurtasunerako zuhaitza moztu edo mugitu behar izan ez dezaten.

3. 4. mailako arranoaren deskribapen laburrena

Nire etxe aurrean arrano zahar bat dago, ez dakit noiz landatu zuten zuhaitza, baina txiki-txikitatik osaba Bang zutik jarri da ate aurrean.

Arrano zuhaitzak sarritan landatzen dira itzalerako. Nire etxe aurreko zuhaitza nire aitak landatu zuen duela 5 bat urte. Ondo zainduta ez dagoen arren, zuhaitza azkar hazten da eta hostoak oso berdeak dira. Zuhaitza 5 metro inguruko altuera du, nire patioan zehar zabaltzen da. Hostoak abaniko itxurakoak dira, baina pixka bat txikiagoak. Zuhaian adar asko daude elkarren artean korapilatuta, eta adar horietan hosto asko daude. Gazteak direnean, hostoak berdeak eta txikiak dira, eta hazten direnean, gero eta handiagoa den abaniko handia osatzen dute. Hosto zaharragoak horiak dira, baina more-gorriz tindatuak.

Fruitu-garaian, adar-muturretatik fruitu berde obalo txikiak agertzen dira. Heltzen direnean, hori bihurtzen dira, janez gero, zapore apur bat garratza dute eta gero gozoago sentitzen dira.

Negua iristen denean, arrano zuhaitza ia biluzik dago, adarrak bakarrik geratzen zaizkio hosto ia guztiak erori zaizkiolako. Gainerako adar meheek mantenugaiak biltzen dituzte udaberrian zuhaitzak hosto berriak erne ditzan. Arrano zuhaitza biziz beteko da udaberria iristean. Adarrak eta hostoak alaitzen ari zirela zirudien, jendeari bere gorputz-hizkuntzarekin zerbait kontatu nahi balu bezala.

Askotan elkarrekin jolasten dugu zuhaitzen azpian patioan, beraz, oso polita da. Egunero, nire amak miatzen ditu eroritako hostoak. Batzuetan amari ere laguntzen diot hostoak miaketan.

Nire eguneroko bizitzak arrano zuhaitz baten irudia du. Itzaltza zuhaitzei esker, nire etxea beti dago freskoa.

4. 4. mailako idazlanaren adibidea: deskribatu itzalpeko zuhaitz bat – Tamarindoa

Martxoko egunetan, hegoaldeko eskualde honetako urtaro lehorren erdigunea, eguzkia beroa da. Eskola ondoren, etxera bueltan, ikasleok tamarindoaren azpian biltzen gara sarritan eguzki distiratsua saihesteko.Itzalpeko zuhaitz hau da gure ikasleen oroitzapen eder ugari grabatu dituena.ikasle adinetan.

Beharbada, iraganean tamarindo hau landatu zuen norbaitek kontu handiz kalkulatu zuen umeok lau kilometroko ibilaldi batean atseden hartzeko leku bat edukitzea sasoi lehorreko eguzki gogorrari aurre eginez. Urrutitik, mendebaldeko zuhaitz ama altua da bide bazterrean zuhaitz zahar baten antzera, hosto oparoa zabaltzen duen lur eremu handi bat itzaltzeko. Niregandik hurbilago, orduan eta gehiago ikusten dut haren figura masiboa eta dotorea. Kausarina, eukaliptoa, perla zuhaitzekin… alderatuta inguruko bide bazterrean, bere tamaina eta itzala gainditzen ditu. Hemendik pasatzen denak, presaka ere, berrogeita hamabost minutuz gelditu nahi du kanpoko “aire girotua” gela honetako aire lasaigarriaz gozatzeko eta sasoi lehorreko martxoko eguzki beroa saihesteko.

Zuhaitz-motondoa besarkatu ezin diren helduen bi beso ingurukoa da. Lurrean arrastaka zebiltzan sustrai handi eta txikiak oinezkoentzako eserleku gisa erabiltzen dira, orain leundu eta itzal freskoan suge erraldoiak bezala jarrita. Zuhaitzaren enbor bertikala lurretik lau metro inguru altxatu zen, hiru adar berdin handitan sartu baino lehen, pilotu berde baten jausgailuaren moduko kupula biribil bat sortuz. Azala latza, gris-marroia. Ibiltari batzuek, beharbada zuhaitz honen oinarrian hemen oroitzapen jakin bat gorde nahirik, labanaz baliatu ziren zuhaitzaren azalean eguna, hilabetea eta urtea zizelkatzeko, eta izen-abizenak sinatu zituzten.

4. mailarako itzal-zuhaitzei buruzko saiakera deskribatzailea

5. 4. mailako itzal-arbolaren deskribapen laburra: Sesamoa

Joan den udan, gurasoekin joan nintzen Sword Lake bisitatzera. Bidaia hartan, Antzinako Dortokaren dorrearen ondoan, Huc zubia eguzkia bezain gorria zen, gehien hunkitu ninduena laku ondoan zegoen antzinako sesamoa izan zen.

Sesamo-begiak ziurrenik hemen landatu dira aspaldian, azal zakar gainean goroldio gris-berde moztua ikusten baitut. Beso batekin eutsi ezin izan dudan zuhaitz enbor handia, zuhaitza eguraldi baldintza guztietan egonkorra izan dadin eusteko, lurrean sakon atxikitzen diren sustrai sendoak dira. Sustraiek lurra zeharkatu zuten suge erraldoien antzera.

Ho Guom-en sesamo-begiak handiak dira, koipe handi eta sendoekin, eta horien gainean hosto txikiak daude elkarrengandik hurbil. Sesamoaren hostoak ere oso bereziak dira, hosto berdeez gain, hosto laranja-horiak ere badaude, batez ere udazkenean, hostoak pixkanaka hori-laranja bihurtzen dira, urrutitik ikusita, sesamo zuhaitzak aterki baten itxura du.Erraldoi koloretsua . Sesame kimuek kolore gorri distiratsua dute, lakuan zintzilik dagoena, lore txikiak lore gortina baten antzera zintzilik dauden sorta luzeetan hazten dira.

Sesamoaren gerizpean, jarduera baliagarri asko egiten dira, bertan gizon-emakumeek ariketa fisikoa egiten dute, eta margolari afizionatuek erretratuak egiten dituzte. Hoan Kiem lakua berriro bisitatzeko aukera badut, sesamoaren azpian denbora gehiago egongo naiz zuhaitzaren edertasuna sentitzeko.

6. Deskribatu itzala duen zuhaitz bat: Mausoleoa duen zuhaitza

Ikastetxeko atetik ikastetxeko ikurrinaraino doan bidearen bi aldeetan jendez gainezka dagoen mausoleo zuhaitz ilara bat dago. Aspalditik landatu dira nonbait, orain espazioa hazteko borrokan ari dira.

Loto zuhaitza eta fenix zuhaitza ikaslearen lore bikotea dira. Zuhaitzak landatzeko campusa duen Vietnamgo ia edozein ikastetxek bi espezie horietako bat du. Tiloa itzaleko zuhaitza da, ikusten ez den arren, zuhaitzaren koila sustraiak jango duten tokira helduko da. Hiruzpalau sustrai handi batu ziren enbor bat osatuz, eta gero enborretik berriro hazi ziren adar handi eta txiki ezberdinetan. Zuhaitzaren enborra esne zuria da, zakarra eta askotan arropa aldatzen da. Kanpoaldean, zuhaitzaren azala soro lehor baten antzera pitzatuta dago, baina barrualdea zuhaitza elikatzen duen izerdi bizidunez beteta dago.

Kanoia zabala eta oso trinkoa da, hosto handiak heldu baten eskuaren tamainakoak dira eta hosto txikiak sagar hostoak eta guayaba hostoak bezalakoak dira. Hostoak berde ilunak dira, baina udazkena iristean horia gorri bihurtzen dira eta gero erortzen dira. Negu hotza, biluzi eta mehea bizi izanda, udaberrira arte ez dira zuhaitzak kimu berdeak sortzen hasten. Mugueria zuhaitzik ederrena udan loratzen denean da, lore malba moreen multzoak oso ederrak dira. Udan zuhaitz baten gerizpean eserita eta bihotzean erortzen zitzaidan petalo bakoitza jasotzen, damutu nintzen udako oporrak pasatzear nengoela, eskolatik urrun, lagun eta irakasleengandik urrun.

Nire eskolako mausoleoko zuhaitz bakoitza maite dut, gogoratu zuhaitz forma guztiak, gogoratu lagunekin oroitzapen guztiak. Zorionez, etorkizunean eskolatik irten arren, itzultzean, mausoleo zuhaitz honen azpian eseri ahal izango naiz.

7. Deskribatu itzala duen zuhaitz bat: Banyan zuhaitza

Banyan zuhaitza, bai, etxe komunaren lorategia, Vietnamgo landa-eszena irudikatzen duten hiru irudi ezagunak dira. Haurtzaro ederra eta oroitzapen alai eta triste asko izan nituen komun-etxeko patioko banianaren azpian.

Asko dira baniano honen azpian maitagarri, herri-ipuin, txiste eta zeruko eta itsasoko istorio kontatu direnak. Nire herriko banian zuhaitzak ehunka urte ditu, banian zuhaitzaren oinarria etxearen erdia da, heldua bada, 6-7 pertsona behar dira besoak banian zuhaitzaren inguruan inguratzeko. Banyan zuhaitza zeru urdinera hedatu zen, baina oraindik ere lurrean tinko errotuta zeuden hego pikante asko hazten zitzaizkion tinko zutik. Askotan entzuten dut jendea “banian hostoa bezain handia” esaten eta egia da banian hostoa oso handia dela, batzuk nire aurpegia baino askoz handiagoak, oso egokiak hosto freskoen haizagailu bat egiteko. Hasieran, erpin berriak gezi zorrotz baten antzera kolore gorri batekin seinalatzen dira, pixkanaka hosto marroi batean irekitzen da.

Banyan zuhaitzak hostoak botatzen ditu baina ez du asko botatzen, beraz, bere itzala berdea da urte osoan zehar. Hala ere, fruitu garaia iristen den bakoitzean, etxe komunalaren lorategia oso zikin dago, kolore anitzeko fruitu horia, loto hazi bat bezain txikia, barruan piku bat bezalakoa da, hazi txikiekin. Bananaren fruitua jan ezina da, beraz, patioan erortzen uzten da, ateratzen den plastikoa marroi bihurtzen da eta oso zikin ematen du. Hala ere, inork ez zuen zikinkeria kritikatu, baina, hala ere, elkarri gonbidatzen zioten taldeka banianaren azpian esertzeko erlaxatzeko eta berriketan aritzeko.

Niretzat, banian zuhaitzak familiartasun, hurbiltasun eta bake sentsazio arraro bat ekartzen du. Gauza zailak topatzen dituzunean, gauza txarrak gertatzen dira, banian baten azpian eserita egoteak tristura guztia desagertuko da. Horregatik maite dut nire herriko banian zuhaitza.

Mesedez, ikusi beste informazio erabilgarria Happy Home VN-ko Literatura – Dokumentuak atalean.

Xem thêm thông tin Top 7 Tả một cây có bóng mát hay nhất

Top 7 Tả 1 cây có bóng mát hay nhất

Tả 1 cây có bóng mát là đề tài tập làm văn thường gặp đối với học trò tiểu học. Các đoạn văn tả cây có bóng mát nhưng chúng tôi giới thiệu có ngôn từ mạch lạc, giản dị sẽ là tài liệu tham khảo có ích cho các em học trò học tốt môn Tiếng Việt lớp 4.
Đề bài: Trên đường tới trường hoặc những khi nghỉ giải lao giữa giờ, em và các bạn thường nghỉ chân, vui đùa dưới bóng cây có tán lá xum xê, hãy tả lại cây có bóng mát ấy cho mọi người cùng biết.
1. Tả 1 cây có bóng mát: Tả cây phượng
Ngay giữa sân trường tôi lừng lững 1 cây phượng. Tôi ko biết “bác” được trồng từ khi nào. Tôi chỉ biết rằng lúc tôi cắp sách đến trưởng thì “bác” đã già, già lắm.
Nhìn từ xa, cây như 1 người đồ sộ, mái tóc màu xanh. Thân cây mập, 2 người ôm ko xuể. vỏ cây xù xì nổi lên những u cục như người bị bướu. Nhưng ít người nào biết rằng trong lớp vỏ xù xì ấy dòng nhựa mát lành đang cuồn cuộn chảy để nuôi cây. Mùa xuân về, cây đâm chồi nảy lộc. Lá phượng giống lá me, mỏng, nhìn như những hạt cốm non. Những cành cây phệ mạp như hàng trăm cánh tay đưa ra, đón ánh sáng mặt trời để sưởi ấm cho mình. Rồi những tiếng ve râm ran trước tiên của mùa hạ cất lên, cây khởi đầu trổ hoa. Khi chưa muốn khoe vẻ đẹp của mình, hoa nhát gan ẩn mình khi mà đài hoa xanh mỡ màng. Từng nụ, từng nụ uống sương đêm và tắm nắng mai rồi từ từ hé nở. Hoa phượng có 5 cánh, mượt như nhung, toàn 1 màu đỏ thắm. Nhị hoa dài, bao quanh có 1 lớp phấn hung hung vàng. Hết mùa hoa, trên cây thập thò những chùm quả phượng. Quả phượng giống quả bồ kết nhưng mà dài và mập hơn.
Mỗi lần hoa phượng nở, lòng chúng tôi rộn lên bao xúc cảm, vừa vui lại vừa buồn, lại xen cả lo âu. Tôi vui vì sắp dược nghỉ hè, buồn phải xa ngôi trường, còn lo âu vì mùa thi đang tới. Các bạn ơi! Bữa nay khởi đầu ngày thi một mai. Buổi trưa, tôi vui vẻ tới khoe điểm mười đỏ chói với “bác” phượng già.
Hàng ngày, chúng tôi tưới nước cho cây. Đôi khi lại có 1 số cậu học sinh nghịch ngợm trèo lên cây để hái quả. Làm sao quên được những kỉ niệm êm đẹp về người “bạn già” luôn san sẻ thú vui nỗi buồn với chúng tôi trong học tập. Thế rồi, chúng tôi phải nghỉ hè, xa bằng hữu, xa cô giáo, xa “bác” phượng mến yêu.

2. Bài văn tả cây bóng mát lớp 4: Cây xà cừ
Nếu gọi các loài cây trong sân trường em là 1 đại gia đình thì gia đình đấy có rất nhiều lứa tuổi. Trong ấy những cây xà cừ cổ thụ cứng cáp đứng ở địa điểm cao nhất, già lão nhất trong gia đình các loài cây.
4 cây xà cừ cổ thụ lừng lững được trồng ở 4 góc sân trường em, tới bây giờ sân trường đã đông đảo rợp bóng râm nhờ có 4 cây xà cừ mập bự này. Các rễ cây xà cừ rất mập, mọc chồi lên trên mặt đất, đâm nứt vỡ cả những thành bê tông được xây làm bồn cây. Thân cây xà cừ mập phải 3 bạn bé chúng em vòng tay nhau mới ôm hết được, không những thế ôm xong cũng thấy đau vì thân cây có vỏ cứng, rất xù xì. Bên trong lớp vỏ đấy còn có thể là nhà của các bạn kiến, nhà của bạn nhện nào ấy hoặc là 1 chú sâu bé, mỗi lúc bị cạy ra là chúng đều chạy toán loạn khắp thân cây.
Cây xà cừ có nhiều cành mập, vươn khỏe nên tán rất rộng. Những tán lá xếp dày chồng chất lên nhau chẳng để ánh nắng xuyên qua. Xà cừ ko có hoa đặc sắc nhưng mà vẫn cho quả rất sai, mỗi lần trông thấy quả xà cừ chúng em lại rất bất thần vì ko biết chúng đã có từ bao giờ. Chỉ có thể đợi quả rụng xuống rồi nhặt lên cùng chơi vì cây quá cao để chúng em có thể tự hái quả. Vào những ngày mùa hè, lúc phải học thể dục ngoài trời, thầy giáo luôn cho chúng em đứng học dưới tán cây xà cừ, vừa tránh nắng lại rất mát lạnh.
Đối với chúng em, dù chỉ cần cắt tỉa 1 cành của cây xà cừ cũng cảm thấy rất xót xa và thiếu đi sự chở che. Em chờ đợi mọi người luôn để mắt tới cẩn thận và bảo vệ cây thật tốt để chẳng hề chặt hay di dời cây vì sự an toàn của chúng em.
3. Văn tả cây bàng lớp 4 ngắn nhất
Trước cửa nhà em có 1 bác bàng già, em ko biết cây được trồng từ bao giờ, nhưng mà kể từ em còn rất bé, bác bàng đã đứng lừng lững ngay trước cổng.
Cây bàng mọi người thường trồng để che bóng mát. Cây bàng trước nhà em là bố em trồng cách đây khoảng 5 5. Mặc dầu ko được chăm nom tốt nhưng mà cây vẫn bự nhanh và lá rất xanh tốt. Cây cao khoảng 5 mét, tán xoè rộng khắp sân nhà em. Lá cây hình giống chiếc quạt mo nhưng mà nhỏ hơn 1 chút. Trên cây có nhiều cành đan xen lẫn nhau và trên những cành đấy có nhiều lá. Lá bàng lúc non thì màu xanh mướt và là chồi nhỏ, lúc bự tạo hình chiếc quạt mập dần mập dần. Lá già có màu vàng nhưng mà nhuốm đỏ tím.
Tới mùa bàng ra quả, từ những đầu cành hiện ra những quả nhỏ màu xanh hình bầu dục. Khi 9 chúng ngả màu vàng xuộm, nếu ăn thì có vị hơi chát sau ấy cảm thấy ngọt dần.
Mùa đông sang, cây bàng đông đảo trơ khấc chỉ còn cành bởi lá nó hầu như đã rụng hết. Những cành cây ngẳng nghiu còn lại tập hợp chất dinh dưỡng để tới thời gian xuân tới cây đâm chồi mới lá mới. Cây bàng sẽ trở thành đầy nhựa sống lúc xuân về. Các nhánh cây và lá cứ như thể đang reo vui như muốn nói với mọi người điều gì bằng tiếng nói thân thể của nó.
Chúng em thường chơi đùa cùng nhau trước sân dưới tán cây nên rất mát. Hàng ngày, mẹ em hay quét những lá bàng rụng. Thỉnh thoảng em cũng phụ mẹ quét lá.
Cuộc sống hàng ngày của em đều có hình ảnh cây bàng. Nhờ có cây hàng che bóng mát nhưng nhà em khi nào cũng mát lạnh.
4. Bài văn mẫu lớp 4: Tả 1 cây có bóng mát – Cây me
Vào những tháng ngày 3 trung tâm mùa khò ở miền đất Nam Bộ này, nắng như thiêu như đốt. Tan học trở về nhà, tụi học sinh chúng em thường tụm 5 tụm 7 nghỉ lại dưới gốc cây me tây để tránh cái nắng chói chang đấy, Chính gốc cây có bóng mát này đã đánh dấu ko biết bao lăm những kỉ niệm đẹp của tuổi học sinh.
Có nhẽ người nào ấy trước đây lúc trồng cây me này đã tính toán khá tỷ mỉ cho tụi trẻ chúng em có chỗ ngừng chân nghỉ lại trên 1 đoạn đường 4 cây số cuốc bộ lúc gặp cái nắng gay gắt của mùa khô. Nhìn từ xa, cây mẹ tây đứng lừng lững bên vệ đường như 1 cây cổ thụ xòe tán lá sum suê che mát cả 1 khoảng đất rộng. Tới gần em, càng thấy dáng vóc khổng lồ và lớn lao của nó. So với những cây phi lao, khuynh diệp, xà cừ… dọc theo vệ đường gần ấy thì nó vượt hẳn cả kích tấc lẫn bóng che. Mọi người đi qua đây, dù hấp tấp tới đâu cùng muốn ngừng lại mươi lăm phút để hưởng thụ cái ko khí dìu dịu từ cái phòng “điều hòa nhiệt độ” ngoài trời này và tránh cái nắng tháng 3 như đổ lửa của mùa khô.
Gốc cây áng chừng 2 vòng tay người bự ôm ko xuể. Những chiếc rễ mập, bé đủ cỡ bò lan trên mặt đất dùng làm ghế ngồi cho khách đi đường, nay đã nhẵn bóng lên nằm phơi mình như những con rắn đồ sộ trong bóng râm mát. Thân cây thẳng đứng từ mặt đất lên chừng 4 mét mới đâm chĩa thành 3 nhánh bự đều nhau, hình thành 1 cái vòm tròn như cái dù phi công màu xanh lục. vỏ cây xù xì, màu nâu xám. 1 vài khách đi đường, có nhẽ muốn luụ giữ lại đây 1 kỉ niệm nào ấy ở gốc cây này nên đã dùng dao khắc trên vỏ cây ngày, tháng, 5 và chữ kí loằng nhoằng họ tên của mình.

5. Văn tả cây bóng mát lớp 4 ngắn: Cây lộc vừng
Mùa hè 5 ngoái em đã cùng tía má tới thăm Hồ Gươm. Trong chuyến du hý đấy, kế bên tháp Rùa cổ xưa, cầu Thê Húc đỏ rực tựa ánh mặt trời, điều em em ấn tượng nhất chính là cây lộc vừng cổ thụ cạnh hồ.
Cây lộc vừng có nhẽ đã được trồng ở đây rất lâu rồi bởi trên lớp vỏ xù xì em thấy được cả những đám rêu xanh xám lốm đốm. Thân cây mập bự nhưng 1 vòng tay của em ôm ko xuể, để chống đỡ cho cây luôn vững vàng trước mọi điều kiện thời tiết là bộ rễ chắc khỏe bám sâu vào lòng đất. Những chiếc rễ ngoằn nghèo trên đất tựa như những chú rắn đồ sộ.
Cây lộc vừng ở Hồ Gươm mập bự với những tán cây mập, chắc khỏe, trên ấy là những chiếc lá bé mọc san sát vào nhau. Lá cây lộc vừng cũng thật đặc thù, kế bên những chiếc lá màu xanh còn có những chiếc lá màu vàng cam, đặc thù là vào mùa thu, lá dần ngả sang màu vàng cam, nhìn từ xa cây lộc vừng như 1 chiếc ô đồ sộ đặc sắc sắc màu. Hoa lộc vừng có màu đỏ rực rủ xuống mặt hồ, những bông hoa bé xíu mọc thành chùm dài rủ xuống tựa như bức rèm hoa.
Dưới bóng mát của cây lộc vừng bao hoạt động có lợi được tổ chức, ấy là nơi các ông, các bà số đông dục, là nơi vẽ tranh chân dung của những họa sĩ nghiệp dư. Nếu có dịp tới thăm Hồ Gươm lần nữa, em sẽ ngừng chân lâu hơn dưới gốc cây lộc vừng để cảm nhận hết vẻ đẹp của cây.
6. Tả 1 cây có bóng mát: Cây bằng lăng
Dọc 2 bên lối đi từ cổng trường tới cột cờ của trường em là dãy cây bằng lăng chen chúc nhau. Chúng đã được trồng ở đâu từ rất lâu rồi nên hiện giờ đang phải tranh nhau ko gian để tăng trưởng.
Cây bằng lăng và cây phượng vĩ là bộ đôi cây hoa của người học sinh. Hầu như ở bất kì 1 ngôi trường nào ở Việt Nam có khuôn viên trồng cây đều có 1 trong 2 loài cây này. Cây bằng lăng là 1 cây bóng mát, mặc dầu ko trông thấy nhưng mà tán cây vươn ra tới đâu là rễ cây sẽ ăn tới ấy. Ba tới 4 nhánh rễ mập chụm lại dựng lên 1 thân cây, rồi từ thân cây lại mọc ra thành nhiều cành bự bé không giống nhau. Thân cây bằng lăng có màu trắng đục, sần sùi và thường xuyên thay áo. Nhìn bên ngoài vỏ thân cây nứt nẻ như 1 mảnh ruộng khô hạn, thế nhưng mà bên trong lại chứa đầy sức sống nuôi dưỡng cho cây xanh tốt.
Tán cây bằng lăng vừa rộng lại rất rậm, lá bằng lăng mập thì bằng cả bàn tay người bự, những lá bé lại chỉ như lá táo, lá ổi. Lá có màu xanh đậm thế nhưng mà lúc mùa thu tới là chúng ngả vàng sang đỏ rồi kéo nhau rụng hết. Trcửa ải qua 1 mùa đông giá lạnh, trơ trụi và ngẳng nghiu, phải tới mùa xuân cây mới khởi đầu những chồi non xanh mơn mởn. Cây bằng lăng cuốn hút nhất là lúc trổ hoa vào mùa hè, những chùm hoa bằng lăng tím thẫm đẹp tới nao lòng. Ngồi dưới bóng cây vào mùa hè rồi lại nhặt từng cánh hoa rơi trong lòng em lại nhớ tiếc lúc sắp phải nghỉ hè, xa trường xa bằng hữu và thầy cô.
Em yêu mến từng cây bằng lăng của trường em, nhớ từng dáng cây, nhớ từng kỉ niệm với bằng hữu. Hy vọng rằng dù sau này em có rời xa mái trường, tới lúc trở về vẫn sẽ được ngồi dưới tán cây bằng lăng này.
7. Tả 1 cây có bóng mát: Cây đa
Cây đa, giếng nước, sân đình, ấy là 3 hình ảnh thân thuộc, đại diện cho cảnh làng quê Việt Nam. Em đã có 1 tuổi thơ thật đẹp và nhiều kỉ niệm vui buồn dưới gốc cây đa ở sân đình làng.
Có biết bao câu chuyện cổ tích, dân gian, truyện tiếu lâm và chuyện trên trời dưới biển đã được kể ở dưới gốc cây đa này. Cây đa làng em có tuổi đời hàng trăm 5, gốc đa rộng bằng nửa gian nhà, nếu là người bự cũng phải 6-7 người vòng tay mới ôm hết được gốc đa. Cây đa vươn mình lên trời xanh nhưng mà vẫn mọc thêm nhiều cánh cay cắm chặt xuống đất để đứng thật vững. Em rất hay nghe thấy mọi người ví “mập như lá đa” và đúng là lá đa rất mập, có lá còn mập hơn mặt em rất nhiều, rất phù hợp để làm chiếc quạt lá mát lạnh. Những búp đa lúc đầu mới nhú nhọn hoắt có màu đỏ giống như 1 mũi tên sắc nhọn, dần dần nó mới xòe ra thành chiếc lá màu nâu.
Cây đa có rụng lá nhưng mà ko rụng nhiều, chính thành ra bóng của nó xanh mát quanh 5. Có điều cứ tới mùa ra quả là sân đình rất bẩn, quả đa màu vàng, bé bằng hạt sen, bên trong giống như quả sung vậy, có hạt lí tí. Quả đa ko ăn được nên cứ để rụng đầy sân, nhựa chảy ra chuyển thành màu nâu trông rất bẩn. Đó thế nhưng chẳng người nào chê bẩn trái lại vẫn cứ rủ nhau từng đám từng đám ngồi dưới gốc cây đa để nghỉ mát, chuyện trò.
Đối với em, cây đa mang đến cảm giác thân thuộc, thân cận và bình an tới lạ. Khi gặp những việc khó, những điều ko hay xảy ra, chỉ cần ngồi dưới gốc cây đa là mọi buồn bã lại tan biến. Chính thành ra em rất yêu cây đa làng em.
Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin có ích khác trên phân mục Văn chương – Tài liệu của Happy Home VN.

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Top #Tả #1 #cây #có #bóng #mát #hay #nhất

#Top #Tả #1 #cây #có #bóng #mát #hay #nhất

Happy Home

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button