Hãy kể lại câu chuyện nói về một kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân – Văn mẫu lớp 4

Nội Dung Bài Hãy kể lại câu chuyện nói về một kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân - Văn mẫu lớp 4

Hãy kể lại câu chuyện nói về 1 kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân – Văn mẫu lớp 4

Bài văn mẫu Hãy kể lại câu chuyện nói về 1 kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân​​ dưới đây nhằm giúp các em học trò lớp 4 biết cách viết 1 bài văn kể 1 câu chuyện hay và thông minh nhất. Kế bên ấy, bài văn mẫu này còn giúp các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho bản thân. Mời các em cùng tham khảo nhé!

Đề bài: Em hãy kể lại câu chuyện nói về 1 kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân của em dưới dạng 1 bài văn ngắn.

Gợi ý làm bài:

1. Bài văn mẫu số 1

Trong tâm não mỗi người đều có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là 1 lần đi biển Nha Trang cộng với My – người bạn thân của em đã lâu.

Lần ấy thật vui, chúng em chất hết đồ đoàn vào va li và đi phi cơ tới Nha Trang. Biển thật đẹp! Những rặng dừa rì rào trong gió. Những con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt trắng xóa. Biển có khi hiền hòa, lặng sóng, mà có khi lại bức xúc, ngạo mạn đánh dạt tất cả cái gì bao quanh nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy nhấp nhoáng những đoàn thuyền đánh cá ra khơi, mang về cho mọi người những mẻ lưới nặng trịch cá. Trên bờ, người đi tắm biển rất nhiều. Em và My cùng nhau xây lâu đài cát và “thu hoạch” được rất nhiều vỏ sò, ốc, san hô,…. Tắm biển đã thỏa thích, 2 gia đình của em và My dẫn nhau ra 1 nhà hàng cao cấp. Ở ấy, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả 2 đứa lại ra biển hóng mát và đi dạo. Khi ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán ngẫu những câu chuyện ko có thật trên đời. Tiếng cười đùa của bọn em hòa vào tiếng dế đêm nghe rất hay, buổi đêm trên biển thật yên tĩnh.

Cho đến nay đã 3 5 diễn ra từ ngày em đi chơi với My mà em sẽ ko bao giờ quên được ngày đó vì nó đã khắc sâu vào trong tâm não của em. Ngày đó, là 1 kỉ niệm khó quên, 1 kỉ niệm tình bạn đẹp.

2. Bài văn mẫu số 2

5 lớp Hai tôi có 1 người bạn tên là Hường. Tôi vẫn nhớ cái áo kẻ màu vàng xỉn nhưng mà Hường mặc suốt 4 mùa, vóc dáng gầy gò và nước da xanh mái của cô bạn đó. Mấy thằng đàn ông lớp bên hễ thấy Hường là réo lên “Ê, ê em con điên…” thế nhưng mà Hường vẫn chẳng dám nói lại, chỉ chạy về lớp ngồi khóc.
Chị gái Hường vẫn hay lang thang ngắt hoa lá ngoài đường, đôi khi lại tới trường nhòm vào lớp tôi, nhìn Hường rồi đi. Chỉ vậy thôi, chị chẳng bao giờ làm điều gì gớm ghê hơn, mà tôi vẫn thấy sợ sợ chị đó. Mỗi lần như thế, Hường lại chạy ra nói với chị như nói với em nhỏ: “Chị về đi nhé, tẹo nữa là em về chơi với chị”. Mẹ Hường bán rau ở chợ, bố Hường ko thấy đi làm như ba má tôi, chú hay uống rượu, nhưng mà mỗi lần say là nhà Hường náo loạn tiếng quát tháo khóc lóc. Chú đánh cả mẹ Hường, cả 2 chị em.
1 hôm tôi đang chơi đồ hàng ở nhà thì Hường chạy xồng xộc sang, vừa nói vừa khóc:

– Tớ ko ở nhà bữa nay đâu. Mới rồi bố tớ bảo chiều về sẽ cho mẹ con tớ 1 trận. Nhưng mà tớ ko làm gì đâu, thật ấy. Mẹ tớ cũng thế.

– Hay là đó sang nhả tớ ở đi.

Hường bịu xịu:

– Không được đâu, thế nào bố tớ cũng biết tớ ở ấy rồi lại sang bắt tớ về.

Hai đứa cứ ngồi nghĩ ra đủ mọi cách, rốt cục quyết định đi thật xa. Tôi nhất mực đồng hành Hường, chẳng kịp nghĩ nếu ba má biết thì tôi cùng bị ăn đòn là cái chắc. Hai con nhỏ nắm tay nhau chạy theo tuyến đường mòn dẫn sang 1 xã khác. Đi rạc cả chân thì gặp 1 cái miếu. Hai đứa vào ấy nghỉ tránh nắng, rồi vừa mệt, vừa đói nên ngồi lì ở ấy tới tận chiều tối. Muỗi cắn sưng hết cả chân tay. Đang ngồi buồn thiu thi Hường chợt đứng phắt dậy: “Nhung ơi, thôi về đi, tớ đi thế này thì chỉ cỏ mỗi mẹ với chị ở nhà. Tớ ko bỏ mẹ tớ ở lại tương tự được, có mấy mẹ con cũng đỡ sợ hơn”.

Thế rồi 2 đứa lại lò mò đi về. Khi khi Hường lại ấm ức khóc, chắc đang hình dung cảnh được bố “nghênh tiếp” như thế nào. Nhưng càng khóc, Hường càng rảo bước. Gần về tới nhà, Hường bỏ tôi 1 đoạn xa, tôi gắng guồng chân thế nào cũng ko theo kịp bạn đó. Những chuyện tương tự làm tôi ghét chú Hoan gớm ghê ko hiểu sao chú đó lại ác với mẹ con Hường thế. Lần nào tôi hỏi mẹ cũng bảo. “Chuyện người to, con ko hiểu gì đâu”. Nhưng mà đúng là tôi ko hiểu thật. Chẳng lẽ cứ là người to thì được quyền khiến cho trẻ em hoảng loạn khổ sở như thế. Tôi thương bạn lắm mả ko biết làm thế nào được.
Rồi nhà tôi chuyển nhà, 2 đứa mất liên lạc với nhau. Hồi đó còn nhỏ quá, mau nhớ mau quên. Nhưng 2 5 rồi tôi vẫn chẳng thể quên ánh mắt đau đáu cùng như những bước chân gấp gáp của Hường. Ngay khi đó và cả sau này nữa, tôi luôn cho rằng Hường là người bạn khổ thân nhất và dũng cảm nhất. Bạn đó chuẩn bị chịu mắng, chịu đánh vô cớ chỉ cản có mặt bên mẹ để sẻ chia.

Trùng hợp gặp người quen trong khu số đông cũ, tôi lại níu hỏi thăm Hường. Nghe nói bố Hường xin được việc làm, tật say xin đỡ hẳn. Chị bạn đó cũng khỏi bệnh rồi. Gia đình đang từng bước bình ổn… Hệt như 1 câu chuyện cổ tích đó. Nhưng mà cũng phải, những người như Hường xứng đáng thu được 1 cuộc sống bình an như cổ tích tương tự lắm.

3. Bài văn mẫu số 3

Sáng nay, vẫn trên tuyến đường thân thuộc, tôi dạo bước tới trường. Những ánh nắng rạng đông chan hoà, phủ lên mọi vật và nghe đâu những hạt sương đêm đọng lại trên thảm cỏ cũng ánh lên sắc cầu vồng. Lòng tôi man mác nghĩ về những kỉ niệm xưa của tôi với bạn. Và thật đáng trân trọng, nâng niu những giây phút thiêng liêng đó.

Tôi nhớ như in cái ngày tôi mới chuyển về trường mới, cảm giác thật lẻ loi và lạc điệu. Hàng ngày tôi ko biết làm gì hơn ngoài việc gắn bó với những cuốn sách và hiếm khi có những mẩu truyện vui làm tôi cười thầm. Chính khi ấy bạn nhẹ nhõm tới bên tôi như 1 thiên thần. Bạn chủ động tách mình ra khỏi số đông lớp và kết giao với 1 “con mọt sách” như tôi. Bạn nhìn tôi cười ấm áp, dịu hiền và mọi cảm giác lạc điệu, lẻ loi trong lòng tôi cũng dần mất tích.

Tôi đã xúc động lúc thấy bạn đứng dậy, chở che cho tôi trước những trò đùa quá quắt của 1 vài học trò cá biệt trong lớp. Giữa bạn hữu cùng trang lứa thì tôi có phần nhỉnh hơn 1 chút, dáng tôi cao, người to mạp. Chính thành ra nên họ đã cho tôi 1 biệt danh giễu cợt : “Chị lớn”. Lên lớp đối với tôi khi đó chẳng khác nào 1 cơn ác mộng. Họ viết lên bảng, lên ghế, lên bàn của tôi và thật tệ hại hơn nữa là lúc tôi lên bảng giải đáp câu hỏi của cô giáo, các bạn đó xướng lên từ ngữ ấy đầy vẻ khiêu khích. Đã có lần tôi ức, giận hờn tới phát khóc và lấy cớ nghỉ học tới mấy ngày. Bạn lo âu, sốt sắng tới thăm tôi, say sưa giảng bài và giúp tôi 1 số việc vặt trong gia đình. Bạn khuyên tôi nên đi học quay về và hãy để ngoài tai những câu nói ấy. Sáng hôm sau, tôi với bạn cùng sánh vai tới lớp. Bạn đã mắng các cậu học trò đó và thưa việc ấy với cô giáo chủ nhiệm. Kết quả là họ bị viết bản kiểm điểm và bị đình chỉ học tập tới 3 ngày. Bạn đã mang đến sự tự tin cho tôi, giúp tôi xoá bỏ tự ti để học tập tốt. Bạn đã cùng tôi san sớt mọi nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ trong những ngày đầu đi học, bạn còn cổ vũ tôi tân tiến nhiều. Khi đó bạn chẳng khác gì người chị thứ 2 của tôi, luôn và bảo ban các em mình chăm chút. Bạn đã nói với tôi rằng chính mình phải tự tin vào mình, phải khẳng định mình ở chốn này, phải cho mọi người thấy rằng tôi chẳng phải thấp kém hay thua bất kì người nào để xứng đáng với những giọt mồ hôi nhưng mà bác mẹ tôi đã đổ trên ruộng đồng mỗi trưa hè đổ lửa. Rồi tôi cũng tuân theo như bạn nói và lúc tôi được ưu thế tôi lại nhớ tới bạn và hàm ơn bạn nhiều.
Bạn đã kể với tôi nhiều lắm. Có nhẽ câu nói dễ thương nhất của bạn chính là bạn rất thích mùa xuân. Phcửa ải ấy, cứ mỗi 1 mùa xuân về chúng ta lại được thêm 1 tuổi mới và những bao mừng tuổi thật hay. Không những vậy, mùa xuân có những cơn mưa phùn giăng giăng khắp đất trời. Vào những buổi sáng sớm, bạn chạy tới rủ tôi đi dạo. Làn gió xuân khẽ lùa vào mái tóc, những giọt sương mát rượi và cả những chiếc lá phượng nghịch ngợm nằm lên những lọn tóc mỏng. Tôi thích cảm giác đó nhất, khi ấy tôi cảm thấy cuộc sống thật xuất sắc, dễ thương làm sao. Hay vào những buổi trưa hè đổ lửa, bạn và tôi cùng đi chung 1 chiếc ô bé. Tôi chợt nghĩ rằng: bạn thực thụ là 1 phần trong trái tim tôi, là người quan trọng nhất của tôi ấy.
Bạn là 1 cô nhỏ rộng lòng bao dong và biết san sớt. Tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về quê tôi. Ấy là 1 miền quê nghèo, đất đai khô cằn cộng với ánh nắng đổ lửa như thiêu cháy những đụn cát sa mạc. Những đứa trẻ bé hơn chúng mình phải đi bán bánh mì trong những đêm đông lạnh giá nhưng mà người phong thanh 1 tấm áo khoác mỏng, hay chúng phải nghỉ học ở nhà để phụ giúp ba má và bươn trải kiếm sống. Tôi chợt nhận ra khoé mắt bạn cay cay và những giọt nước mắt chan hoà trên má bạn. Rồi bạn kể cho tôi nghe về gia đình bạn. Thầy u bạn đều là những thương gia sang giàu, đi công việc suốt. Bạn phải ở trong 1 ngôi nhà lạnh lẽo thiếu tình thương cộng với vài người ô sin. Bạn bảo rằng những khi đó bạn rất lẻ loi và buồn bực nên bạn rất hiểu tâm cảnh của tôi những ngày đầu xa nhà, học ở 1 ngôi trường mới như này. Bạn đã gục đầu đóng vai tôi nhưng mà khóc oà lên. Bạn thân ơi hãy khóc đi, khóc nhiều vào nếu nước mắt có thể làm vơi nỗi buồn trong lòng bạn. Bạn thân ơi, bạn có nhớ những hàng rào bé xinh kế bên vườn táo của chúng mình, nơi in dấu những kỉ niệm giận dỗi vu vơ? Và tôi thấy thật có lỗi với bạn. Buổi chiều hôm đó, những ánh nắng vàng vọt chiếu mỏi mắt. Tôi nhẫn nại đứng đợi bạn bên vườn. Tôi đợi mãi, đợi mãi nhưng mà chẳng thấy bạn đâu. Ấy là lần trước hết bạn trễ hứa hẹn, tôi cảm thấy mình ko được tôn trọng và tôi đã rất giận dữ. Tôi bỏ về 1 mình rồi nằm lên giường khóc. Cậu mợ gọi xuống ăn cơm, tôi ko chịu. Ai dỗ kiểu gì tôi cũng chối từ. Tôi cứ nằm khóc như thế và ngủ quên khi nào ko hay. Sáng hôm sau, tôi mở cửa hít thở bầu ko khí trong sạch. Tới cửa lớp, bạn lại tươi cười tới bên tôi, lại mon men kể chuyện như bao hôm khác. Tôi lạnh lùng ko nói 1 câu và âm thầm ngồi vào chỗ của mình. Tôi thấy mình như bị thương tổn. Tôi đã nghĩ rằng sáng nay tới bạn sẽ giảng giải mọi chuyện cho tôi mà nghe đâu bạn lảng tránh. Bạn thân thương ơi, tình bạn của chúng mình đã rạn vỡ rồi hay sao? Bao nhiêu kỉ niệm buồn vui chúng ta đều san sớt, sao bạn lại nỡ…

Ấy là 1 câu chuyện về tình bạn nhưng mà tôi mãi mãi ko bao giờ quên. Bữa nay là sinh nhật bạn. Tôi ngồi đây, cầm nến và hát bài sinh nhật. Tôi chúc bạn xoành xoạch khoẻ mạnh và học giỏi.

4. Bài văn mẫu số 4

Trong kí ức của mỗi người, nhất là đối với những người học trò như em thì 1 người bạn thân lại càng chẳng thể thiếu. Thật đặc thù là Đan- cô bạn thân từ hồi lớp 1 dến giờ vẫn học với em.
Đan là 1 cô nhỏ có vóc dáng bé nhỏ cộng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh mắt thơ ngây của 1 đứa trẻ, Đan luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với 1 ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, mồm lại luôn nở 1 nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng nuột, tưởng nghe đâu những hạt ngọc trai. Cô bạn này lại có dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhõm. Giọng nói nghe rất ngọt và dịu dàng. Chính thành ra nhưng mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn đó là chẳng thể thiếu. Giọng ca “cây nhà lá vườn” này đã đưa về cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhị. Trong lớp thì Đan có vẻ rất hiền hậu, dễ tính mà trong học tập lại rất nghiêm chỉnh. Những hoạt động của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Tuy thế, Đan vẫn coi việc học là cần phải có nhất. Với 1 cái đầu sáng dạ và tính toán nhanh nên bạn học môn toán rất giỏi. Đan luôn được thầy cô và bạn hữu quí mến bởi học giỏi lại hay giúp sức bạn hữu. Về nhà, ngoài giờ học, Đan luôn giành thời kì giúp sức bác mẹ. Ngoài thị hiếu đọc sách, Đan có 1 thị hiếu hơi bị dị dạng là thích xem phim ma. Mỗi khi nhàn rỗi là 2 đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, hàn huyên chuyện buồn vui. Lần nhưng mà em bị cảm, Đan đã trình bày mình thực thụ là 1 người bạn tốt. Em đã phải nghỉ học hết 2 tuần. Tuy thế Đan vẫn tới nhà em và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Điều này đã làm em thực thụ làm em cảm động. Khi em hết bệnh cũng là khi 2 đứa lại cùng nhau bước đi trên tuyến đường tới trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân.

Đan luôn là 1 người bạn tốt ko chỉ đối với em nhưng mà với cả mọi người. Em cũng sẽ quyết tâm học thật giỏi để 2 đứa mãi là bạn thân, đôi bạn cùng tiến.

——Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp——

Tả cụ già đang ngồi câu cá bên hồ nước – Văn mẫu lớp 4

778

Tả chiếc áo em mặc tới trường bữa nay – Văn mẫu lớp 4

1015

Tả về cây bút máy nhưng mà em đang dùng – Văn mẫu lớp 4

915

Viết thư cho Thầy Cô giáo cũ của em – Văn mẫu lớp 4

1322

Viết thư cho người nhà hoặc bạn hữu kể về mong ước của em – Văn mẫu lớp 4

1096

Viết thư cho bố đi công việc ở xa – Văn mẫu lớp 4

879

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Hãy #kể #lại #câu #chuyện #nói #về #1 #kỉ #niệm #đáng #nhớ #của #với #người #bạn #thân #Văn #mẫu #lớp

Bài văn mẫu Hãy kể lại câu chuyện nói về 1 kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân​​ dưới đây nhằm giúp các em học trò lớp 4 biết cách viết 1 bài văn kể 1 câu chuyện hay và thông minh nhất. Kế bên ấy, bài văn mẫu này còn giúp các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho bản thân. Mời các em cùng tham khảo nhé!

Đề bài: Em hãy kể lại câu chuyện nói về 1 kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân của em dưới dạng 1 bài văn ngắn.

Gợi ý làm bài:

1. Bài văn mẫu số 1

Trong tâm não mỗi người đều có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là 1 lần đi biển Nha Trang cộng với My – người bạn thân của em đã lâu.

Lần ấy thật vui, chúng em chất hết đồ đoàn vào va li và đi phi cơ tới Nha Trang. Biển thật đẹp! Những rặng dừa rì rào trong gió. Những con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt trắng xóa. Biển có khi hiền hòa, lặng sóng, mà có khi lại bức xúc, ngạo mạn đánh dạt tất cả cái gì bao quanh nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy nhấp nhoáng những đoàn thuyền đánh cá ra khơi, mang về cho mọi người những mẻ lưới nặng trịch cá. Trên bờ, người đi tắm biển rất nhiều. Em và My cùng nhau xây lâu đài cát và “thu hoạch” được rất nhiều vỏ sò, ốc, san hô,…. Tắm biển đã thỏa thích, 2 gia đình của em và My dẫn nhau ra 1 nhà hàng cao cấp. Ở ấy, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả 2 đứa lại ra biển hóng mát và đi dạo. Khi ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán ngẫu những câu chuyện ko có thật trên đời. Tiếng cười đùa của bọn em hòa vào tiếng dế đêm nghe rất hay, buổi đêm trên biển thật yên tĩnh.

Cho đến nay đã 3 5 diễn ra từ ngày em đi chơi với My mà em sẽ ko bao giờ quên được ngày đó vì nó đã khắc sâu vào trong tâm não của em. Ngày đó, là 1 kỉ niệm khó quên, 1 kỉ niệm tình bạn đẹp.

2. Bài văn mẫu số 2

5 lớp Hai tôi có 1 người bạn tên là Hường. Tôi vẫn nhớ cái áo kẻ màu vàng xỉn nhưng mà Hường mặc suốt 4 mùa, vóc dáng gầy gò và nước da xanh mái của cô bạn đó. Mấy thằng đàn ông lớp bên hễ thấy Hường là réo lên “Ê, ê em con điên…” thế nhưng mà Hường vẫn chẳng dám nói lại, chỉ chạy về lớp ngồi khóc.
Chị gái Hường vẫn hay lang thang ngắt hoa lá ngoài đường, đôi khi lại tới trường nhòm vào lớp tôi, nhìn Hường rồi đi. Chỉ vậy thôi, chị chẳng bao giờ làm điều gì gớm ghê hơn, mà tôi vẫn thấy sợ sợ chị đó. Mỗi lần như thế, Hường lại chạy ra nói với chị như nói với em nhỏ: “Chị về đi nhé, tẹo nữa là em về chơi với chị”. Mẹ Hường bán rau ở chợ, bố Hường ko thấy đi làm như ba má tôi, chú hay uống rượu, nhưng mà mỗi lần say là nhà Hường náo loạn tiếng quát tháo khóc lóc. Chú đánh cả mẹ Hường, cả 2 chị em.
1 hôm tôi đang chơi đồ hàng ở nhà thì Hường chạy xồng xộc sang, vừa nói vừa khóc:

– Tớ ko ở nhà bữa nay đâu. Mới rồi bố tớ bảo chiều về sẽ cho mẹ con tớ 1 trận. Nhưng mà tớ ko làm gì đâu, thật ấy. Mẹ tớ cũng thế.

– Hay là đó sang nhả tớ ở đi.

Hường bịu xịu:

– Không được đâu, thế nào bố tớ cũng biết tớ ở ấy rồi lại sang bắt tớ về.

Hai đứa cứ ngồi nghĩ ra đủ mọi cách, rốt cục quyết định đi thật xa. Tôi nhất mực đồng hành Hường, chẳng kịp nghĩ nếu ba má biết thì tôi cùng bị ăn đòn là cái chắc. Hai con nhỏ nắm tay nhau chạy theo tuyến đường mòn dẫn sang 1 xã khác. Đi rạc cả chân thì gặp 1 cái miếu. Hai đứa vào ấy nghỉ tránh nắng, rồi vừa mệt, vừa đói nên ngồi lì ở ấy tới tận chiều tối. Muỗi cắn sưng hết cả chân tay. Đang ngồi buồn thiu thi Hường chợt đứng phắt dậy: “Nhung ơi, thôi về đi, tớ đi thế này thì chỉ cỏ mỗi mẹ với chị ở nhà. Tớ ko bỏ mẹ tớ ở lại tương tự được, có mấy mẹ con cũng đỡ sợ hơn”.

Thế rồi 2 đứa lại lò mò đi về. Khi khi Hường lại ấm ức khóc, chắc đang hình dung cảnh được bố “nghênh tiếp” như thế nào. Nhưng càng khóc, Hường càng rảo bước. Gần về tới nhà, Hường bỏ tôi 1 đoạn xa, tôi gắng guồng chân thế nào cũng ko theo kịp bạn đó. Những chuyện tương tự làm tôi ghét chú Hoan gớm ghê ko hiểu sao chú đó lại ác với mẹ con Hường thế. Lần nào tôi hỏi mẹ cũng bảo. “Chuyện người to, con ko hiểu gì đâu”. Nhưng mà đúng là tôi ko hiểu thật. Chẳng lẽ cứ là người to thì được quyền khiến cho trẻ em hoảng loạn khổ sở như thế. Tôi thương bạn lắm mả ko biết làm thế nào được.
Rồi nhà tôi chuyển nhà, 2 đứa mất liên lạc với nhau. Hồi đó còn nhỏ quá, mau nhớ mau quên. Nhưng 2 5 rồi tôi vẫn chẳng thể quên ánh mắt đau đáu cùng như những bước chân gấp gáp của Hường. Ngay khi đó và cả sau này nữa, tôi luôn cho rằng Hường là người bạn khổ thân nhất và dũng cảm nhất. Bạn đó chuẩn bị chịu mắng, chịu đánh vô cớ chỉ cản có mặt bên mẹ để sẻ chia.

Trùng hợp gặp người quen trong khu số đông cũ, tôi lại níu hỏi thăm Hường. Nghe nói bố Hường xin được việc làm, tật say xin đỡ hẳn. Chị bạn đó cũng khỏi bệnh rồi. Gia đình đang từng bước bình ổn… Hệt như 1 câu chuyện cổ tích đó. Nhưng mà cũng phải, những người như Hường xứng đáng thu được 1 cuộc sống bình an như cổ tích tương tự lắm.

3. Bài văn mẫu số 3

Sáng nay, vẫn trên tuyến đường thân thuộc, tôi dạo bước tới trường. Những ánh nắng rạng đông chan hoà, phủ lên mọi vật và nghe đâu những hạt sương đêm đọng lại trên thảm cỏ cũng ánh lên sắc cầu vồng. Lòng tôi man mác nghĩ về những kỉ niệm xưa của tôi với bạn. Và thật đáng trân trọng, nâng niu những giây phút thiêng liêng đó.

Tôi nhớ như in cái ngày tôi mới chuyển về trường mới, cảm giác thật lẻ loi và lạc điệu. Hàng ngày tôi ko biết làm gì hơn ngoài việc gắn bó với những cuốn sách và hiếm khi có những mẩu truyện vui làm tôi cười thầm. Chính khi ấy bạn nhẹ nhõm tới bên tôi như 1 thiên thần. Bạn chủ động tách mình ra khỏi số đông lớp và kết giao với 1 “con mọt sách” như tôi. Bạn nhìn tôi cười ấm áp, dịu hiền và mọi cảm giác lạc điệu, lẻ loi trong lòng tôi cũng dần mất tích.

Tôi đã xúc động lúc thấy bạn đứng dậy, chở che cho tôi trước những trò đùa quá quắt của 1 vài học trò cá biệt trong lớp. Giữa bạn hữu cùng trang lứa thì tôi có phần nhỉnh hơn 1 chút, dáng tôi cao, người to mạp. Chính thành ra nên họ đã cho tôi 1 biệt danh giễu cợt : “Chị lớn”. Lên lớp đối với tôi khi đó chẳng khác nào 1 cơn ác mộng. Họ viết lên bảng, lên ghế, lên bàn của tôi và thật tệ hại hơn nữa là lúc tôi lên bảng giải đáp câu hỏi của cô giáo, các bạn đó xướng lên từ ngữ ấy đầy vẻ khiêu khích. Đã có lần tôi ức, giận hờn tới phát khóc và lấy cớ nghỉ học tới mấy ngày. Bạn lo âu, sốt sắng tới thăm tôi, say sưa giảng bài và giúp tôi 1 số việc vặt trong gia đình. Bạn khuyên tôi nên đi học quay về và hãy để ngoài tai những câu nói ấy. Sáng hôm sau, tôi với bạn cùng sánh vai tới lớp. Bạn đã mắng các cậu học trò đó và thưa việc ấy với cô giáo chủ nhiệm. Kết quả là họ bị viết bản kiểm điểm và bị đình chỉ học tập tới 3 ngày. Bạn đã mang đến sự tự tin cho tôi, giúp tôi xoá bỏ tự ti để học tập tốt. Bạn đã cùng tôi san sớt mọi nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ trong những ngày đầu đi học, bạn còn cổ vũ tôi tân tiến nhiều. Khi đó bạn chẳng khác gì người chị thứ 2 của tôi, luôn và bảo ban các em mình chăm chút. Bạn đã nói với tôi rằng chính mình phải tự tin vào mình, phải khẳng định mình ở chốn này, phải cho mọi người thấy rằng tôi chẳng phải thấp kém hay thua bất kì người nào để xứng đáng với những giọt mồ hôi nhưng mà bác mẹ tôi đã đổ trên ruộng đồng mỗi trưa hè đổ lửa. Rồi tôi cũng tuân theo như bạn nói và lúc tôi được ưu thế tôi lại nhớ tới bạn và hàm ơn bạn nhiều.
Bạn đã kể với tôi nhiều lắm. Có nhẽ câu nói dễ thương nhất của bạn chính là bạn rất thích mùa xuân. Phcửa ải ấy, cứ mỗi 1 mùa xuân về chúng ta lại được thêm 1 tuổi mới và những bao mừng tuổi thật hay. Không những vậy, mùa xuân có những cơn mưa phùn giăng giăng khắp đất trời. Vào những buổi sáng sớm, bạn chạy tới rủ tôi đi dạo. Làn gió xuân khẽ lùa vào mái tóc, những giọt sương mát rượi và cả những chiếc lá phượng nghịch ngợm nằm lên những lọn tóc mỏng. Tôi thích cảm giác đó nhất, khi ấy tôi cảm thấy cuộc sống thật xuất sắc, dễ thương làm sao. Hay vào những buổi trưa hè đổ lửa, bạn và tôi cùng đi chung 1 chiếc ô bé. Tôi chợt nghĩ rằng: bạn thực thụ là 1 phần trong trái tim tôi, là người quan trọng nhất của tôi ấy.
Bạn là 1 cô nhỏ rộng lòng bao dong và biết san sớt. Tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về quê tôi. Ấy là 1 miền quê nghèo, đất đai khô cằn cộng với ánh nắng đổ lửa như thiêu cháy những đụn cát sa mạc. Những đứa trẻ bé hơn chúng mình phải đi bán bánh mì trong những đêm đông lạnh giá nhưng mà người phong thanh 1 tấm áo khoác mỏng, hay chúng phải nghỉ học ở nhà để phụ giúp ba má và bươn trải kiếm sống. Tôi chợt nhận ra khoé mắt bạn cay cay và những giọt nước mắt chan hoà trên má bạn. Rồi bạn kể cho tôi nghe về gia đình bạn. Thầy u bạn đều là những thương gia sang giàu, đi công việc suốt. Bạn phải ở trong 1 ngôi nhà lạnh lẽo thiếu tình thương cộng với vài người ô sin. Bạn bảo rằng những khi đó bạn rất lẻ loi và buồn bực nên bạn rất hiểu tâm cảnh của tôi những ngày đầu xa nhà, học ở 1 ngôi trường mới như này. Bạn đã gục đầu đóng vai tôi nhưng mà khóc oà lên. Bạn thân ơi hãy khóc đi, khóc nhiều vào nếu nước mắt có thể làm vơi nỗi buồn trong lòng bạn. Bạn thân ơi, bạn có nhớ những hàng rào bé xinh kế bên vườn táo của chúng mình, nơi in dấu những kỉ niệm giận dỗi vu vơ? Và tôi thấy thật có lỗi với bạn. Buổi chiều hôm đó, những ánh nắng vàng vọt chiếu mỏi mắt. Tôi nhẫn nại đứng đợi bạn bên vườn. Tôi đợi mãi, đợi mãi nhưng mà chẳng thấy bạn đâu. Ấy là lần trước hết bạn trễ hứa hẹn, tôi cảm thấy mình ko được tôn trọng và tôi đã rất giận dữ. Tôi bỏ về 1 mình rồi nằm lên giường khóc. Cậu mợ gọi xuống ăn cơm, tôi ko chịu. Ai dỗ kiểu gì tôi cũng chối từ. Tôi cứ nằm khóc như thế và ngủ quên khi nào ko hay. Sáng hôm sau, tôi mở cửa hít thở bầu ko khí trong sạch. Tới cửa lớp, bạn lại tươi cười tới bên tôi, lại mon men kể chuyện như bao hôm khác. Tôi lạnh lùng ko nói 1 câu và âm thầm ngồi vào chỗ của mình. Tôi thấy mình như bị thương tổn. Tôi đã nghĩ rằng sáng nay tới bạn sẽ giảng giải mọi chuyện cho tôi mà nghe đâu bạn lảng tránh. Bạn thân thương ơi, tình bạn của chúng mình đã rạn vỡ rồi hay sao? Bao nhiêu kỉ niệm buồn vui chúng ta đều san sớt, sao bạn lại nỡ…

Ấy là 1 câu chuyện về tình bạn nhưng mà tôi mãi mãi ko bao giờ quên. Bữa nay là sinh nhật bạn. Tôi ngồi đây, cầm nến và hát bài sinh nhật. Tôi chúc bạn xoành xoạch khoẻ mạnh và học giỏi.

4. Bài văn mẫu số 4

Trong kí ức của mỗi người, nhất là đối với những người học trò như em thì 1 người bạn thân lại càng chẳng thể thiếu. Thật đặc thù là Đan- cô bạn thân từ hồi lớp 1 dến giờ vẫn học với em.
Đan là 1 cô nhỏ có vóc dáng bé nhỏ cộng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh mắt thơ ngây của 1 đứa trẻ, Đan luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với 1 ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, mồm lại luôn nở 1 nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng nuột, tưởng nghe đâu những hạt ngọc trai. Cô bạn này lại có dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhõm. Giọng nói nghe rất ngọt và dịu dàng. Chính thành ra nhưng mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn đó là chẳng thể thiếu. Giọng ca “cây nhà lá vườn” này đã đưa về cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhị. Trong lớp thì Đan có vẻ rất hiền hậu, dễ tính mà trong học tập lại rất nghiêm chỉnh. Những hoạt động của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Tuy thế, Đan vẫn coi việc học là cần phải có nhất. Với 1 cái đầu sáng dạ và tính toán nhanh nên bạn học môn toán rất giỏi. Đan luôn được thầy cô và bạn hữu quí mến bởi học giỏi lại hay giúp sức bạn hữu. Về nhà, ngoài giờ học, Đan luôn giành thời kì giúp sức bác mẹ. Ngoài thị hiếu đọc sách, Đan có 1 thị hiếu hơi bị dị dạng là thích xem phim ma. Mỗi khi nhàn rỗi là 2 đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, hàn huyên chuyện buồn vui. Lần nhưng mà em bị cảm, Đan đã trình bày mình thực thụ là 1 người bạn tốt. Em đã phải nghỉ học hết 2 tuần. Tuy thế Đan vẫn tới nhà em và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Điều này đã làm em thực thụ làm em cảm động. Khi em hết bệnh cũng là khi 2 đứa lại cùng nhau bước đi trên tuyến đường tới trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân.

Đan luôn là 1 người bạn tốt ko chỉ đối với em nhưng mà với cả mọi người. Em cũng sẽ quyết tâm học thật giỏi để 2 đứa mãi là bạn thân, đôi bạn cùng tiến.

——Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp——

.

Xem thêm thông tin Hãy kể lại câu chuyện nói về một kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân - Văn mẫu lớp 4

Hãy kể lại câu chuyện nói về 1 kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân – Văn mẫu lớp 4

Bài văn mẫu Hãy kể lại câu chuyện nói về 1 kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân​​ dưới đây nhằm giúp các em học trò lớp 4 biết cách viết 1 bài văn kể 1 câu chuyện hay và thông minh nhất. Kế bên ấy, bài văn mẫu này còn giúp các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho bản thân. Mời các em cùng tham khảo nhé!

Đề bài: Em hãy kể lại câu chuyện nói về 1 kỉ niệm đáng nhớ của em với người bạn thân của em dưới dạng 1 bài văn ngắn.

Gợi ý làm bài:

1. Bài văn mẫu số 1

Trong tâm não mỗi người đều có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là 1 lần đi biển Nha Trang cộng với My – người bạn thân của em đã lâu.

Lần ấy thật vui, chúng em chất hết đồ đoàn vào va li và đi phi cơ tới Nha Trang. Biển thật đẹp! Những rặng dừa rì rào trong gió. Những con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt trắng xóa. Biển có khi hiền hòa, lặng sóng, mà có khi lại bức xúc, ngạo mạn đánh dạt tất cả cái gì bao quanh nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy nhấp nhoáng những đoàn thuyền đánh cá ra khơi, mang về cho mọi người những mẻ lưới nặng trịch cá. Trên bờ, người đi tắm biển rất nhiều. Em và My cùng nhau xây lâu đài cát và “thu hoạch” được rất nhiều vỏ sò, ốc, san hô,…. Tắm biển đã thỏa thích, 2 gia đình của em và My dẫn nhau ra 1 nhà hàng cao cấp. Ở ấy, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả 2 đứa lại ra biển hóng mát và đi dạo. Khi ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán ngẫu những câu chuyện ko có thật trên đời. Tiếng cười đùa của bọn em hòa vào tiếng dế đêm nghe rất hay, buổi đêm trên biển thật yên tĩnh.

Cho đến nay đã 3 5 diễn ra từ ngày em đi chơi với My mà em sẽ ko bao giờ quên được ngày đó vì nó đã khắc sâu vào trong tâm não của em. Ngày đó, là 1 kỉ niệm khó quên, 1 kỉ niệm tình bạn đẹp.

2. Bài văn mẫu số 2

5 lớp Hai tôi có 1 người bạn tên là Hường. Tôi vẫn nhớ cái áo kẻ màu vàng xỉn nhưng mà Hường mặc suốt 4 mùa, vóc dáng gầy gò và nước da xanh mái của cô bạn đó. Mấy thằng đàn ông lớp bên hễ thấy Hường là réo lên “Ê, ê em con điên…” thế nhưng mà Hường vẫn chẳng dám nói lại, chỉ chạy về lớp ngồi khóc.
Chị gái Hường vẫn hay lang thang ngắt hoa lá ngoài đường, đôi khi lại tới trường nhòm vào lớp tôi, nhìn Hường rồi đi. Chỉ vậy thôi, chị chẳng bao giờ làm điều gì gớm ghê hơn, mà tôi vẫn thấy sợ sợ chị đó. Mỗi lần như thế, Hường lại chạy ra nói với chị như nói với em nhỏ: “Chị về đi nhé, tẹo nữa là em về chơi với chị”. Mẹ Hường bán rau ở chợ, bố Hường ko thấy đi làm như ba má tôi, chú hay uống rượu, nhưng mà mỗi lần say là nhà Hường náo loạn tiếng quát tháo khóc lóc. Chú đánh cả mẹ Hường, cả 2 chị em.
1 hôm tôi đang chơi đồ hàng ở nhà thì Hường chạy xồng xộc sang, vừa nói vừa khóc:

– Tớ ko ở nhà bữa nay đâu. Mới rồi bố tớ bảo chiều về sẽ cho mẹ con tớ 1 trận. Nhưng mà tớ ko làm gì đâu, thật ấy. Mẹ tớ cũng thế.

– Hay là đó sang nhả tớ ở đi.

Hường bịu xịu:

– Không được đâu, thế nào bố tớ cũng biết tớ ở ấy rồi lại sang bắt tớ về.

Hai đứa cứ ngồi nghĩ ra đủ mọi cách, rốt cục quyết định đi thật xa. Tôi nhất mực đồng hành Hường, chẳng kịp nghĩ nếu ba má biết thì tôi cùng bị ăn đòn là cái chắc. Hai con nhỏ nắm tay nhau chạy theo tuyến đường mòn dẫn sang 1 xã khác. Đi rạc cả chân thì gặp 1 cái miếu. Hai đứa vào ấy nghỉ tránh nắng, rồi vừa mệt, vừa đói nên ngồi lì ở ấy tới tận chiều tối. Muỗi cắn sưng hết cả chân tay. Đang ngồi buồn thiu thi Hường chợt đứng phắt dậy: “Nhung ơi, thôi về đi, tớ đi thế này thì chỉ cỏ mỗi mẹ với chị ở nhà. Tớ ko bỏ mẹ tớ ở lại tương tự được, có mấy mẹ con cũng đỡ sợ hơn”.

Thế rồi 2 đứa lại lò mò đi về. Khi khi Hường lại ấm ức khóc, chắc đang hình dung cảnh được bố “nghênh tiếp” như thế nào. Nhưng càng khóc, Hường càng rảo bước. Gần về tới nhà, Hường bỏ tôi 1 đoạn xa, tôi gắng guồng chân thế nào cũng ko theo kịp bạn đó. Những chuyện tương tự làm tôi ghét chú Hoan gớm ghê ko hiểu sao chú đó lại ác với mẹ con Hường thế. Lần nào tôi hỏi mẹ cũng bảo. “Chuyện người to, con ko hiểu gì đâu”. Nhưng mà đúng là tôi ko hiểu thật. Chẳng lẽ cứ là người to thì được quyền khiến cho trẻ em hoảng loạn khổ sở như thế. Tôi thương bạn lắm mả ko biết làm thế nào được.
Rồi nhà tôi chuyển nhà, 2 đứa mất liên lạc với nhau. Hồi đó còn nhỏ quá, mau nhớ mau quên. Nhưng 2 5 rồi tôi vẫn chẳng thể quên ánh mắt đau đáu cùng như những bước chân gấp gáp của Hường. Ngay khi đó và cả sau này nữa, tôi luôn cho rằng Hường là người bạn khổ thân nhất và dũng cảm nhất. Bạn đó chuẩn bị chịu mắng, chịu đánh vô cớ chỉ cản có mặt bên mẹ để sẻ chia.

Trùng hợp gặp người quen trong khu số đông cũ, tôi lại níu hỏi thăm Hường. Nghe nói bố Hường xin được việc làm, tật say xin đỡ hẳn. Chị bạn đó cũng khỏi bệnh rồi. Gia đình đang từng bước bình ổn… Hệt như 1 câu chuyện cổ tích đó. Nhưng mà cũng phải, những người như Hường xứng đáng thu được 1 cuộc sống bình an như cổ tích tương tự lắm.

3. Bài văn mẫu số 3

Sáng nay, vẫn trên tuyến đường thân thuộc, tôi dạo bước tới trường. Những ánh nắng rạng đông chan hoà, phủ lên mọi vật và nghe đâu những hạt sương đêm đọng lại trên thảm cỏ cũng ánh lên sắc cầu vồng. Lòng tôi man mác nghĩ về những kỉ niệm xưa của tôi với bạn. Và thật đáng trân trọng, nâng niu những giây phút thiêng liêng đó.

Tôi nhớ như in cái ngày tôi mới chuyển về trường mới, cảm giác thật lẻ loi và lạc điệu. Hàng ngày tôi ko biết làm gì hơn ngoài việc gắn bó với những cuốn sách và hiếm khi có những mẩu truyện vui làm tôi cười thầm. Chính khi ấy bạn nhẹ nhõm tới bên tôi như 1 thiên thần. Bạn chủ động tách mình ra khỏi số đông lớp và kết giao với 1 “con mọt sách” như tôi. Bạn nhìn tôi cười ấm áp, dịu hiền và mọi cảm giác lạc điệu, lẻ loi trong lòng tôi cũng dần mất tích.

Tôi đã xúc động lúc thấy bạn đứng dậy, chở che cho tôi trước những trò đùa quá quắt của 1 vài học trò cá biệt trong lớp. Giữa bạn hữu cùng trang lứa thì tôi có phần nhỉnh hơn 1 chút, dáng tôi cao, người to mạp. Chính thành ra nên họ đã cho tôi 1 biệt danh giễu cợt : “Chị lớn”. Lên lớp đối với tôi khi đó chẳng khác nào 1 cơn ác mộng. Họ viết lên bảng, lên ghế, lên bàn của tôi và thật tệ hại hơn nữa là lúc tôi lên bảng giải đáp câu hỏi của cô giáo, các bạn đó xướng lên từ ngữ ấy đầy vẻ khiêu khích. Đã có lần tôi ức, giận hờn tới phát khóc và lấy cớ nghỉ học tới mấy ngày. Bạn lo âu, sốt sắng tới thăm tôi, say sưa giảng bài và giúp tôi 1 số việc vặt trong gia đình. Bạn khuyên tôi nên đi học quay về và hãy để ngoài tai những câu nói ấy. Sáng hôm sau, tôi với bạn cùng sánh vai tới lớp. Bạn đã mắng các cậu học trò đó và thưa việc ấy với cô giáo chủ nhiệm. Kết quả là họ bị viết bản kiểm điểm và bị đình chỉ học tập tới 3 ngày. Bạn đã mang đến sự tự tin cho tôi, giúp tôi xoá bỏ tự ti để học tập tốt. Bạn đã cùng tôi san sớt mọi nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ trong những ngày đầu đi học, bạn còn cổ vũ tôi tân tiến nhiều. Khi đó bạn chẳng khác gì người chị thứ 2 của tôi, luôn và bảo ban các em mình chăm chút. Bạn đã nói với tôi rằng chính mình phải tự tin vào mình, phải khẳng định mình ở chốn này, phải cho mọi người thấy rằng tôi chẳng phải thấp kém hay thua bất kì người nào để xứng đáng với những giọt mồ hôi nhưng mà bác mẹ tôi đã đổ trên ruộng đồng mỗi trưa hè đổ lửa. Rồi tôi cũng tuân theo như bạn nói và lúc tôi được ưu thế tôi lại nhớ tới bạn và hàm ơn bạn nhiều.
Bạn đã kể với tôi nhiều lắm. Có nhẽ câu nói dễ thương nhất của bạn chính là bạn rất thích mùa xuân. Phcửa ải ấy, cứ mỗi 1 mùa xuân về chúng ta lại được thêm 1 tuổi mới và những bao mừng tuổi thật hay. Không những vậy, mùa xuân có những cơn mưa phùn giăng giăng khắp đất trời. Vào những buổi sáng sớm, bạn chạy tới rủ tôi đi dạo. Làn gió xuân khẽ lùa vào mái tóc, những giọt sương mát rượi và cả những chiếc lá phượng nghịch ngợm nằm lên những lọn tóc mỏng. Tôi thích cảm giác đó nhất, khi ấy tôi cảm thấy cuộc sống thật xuất sắc, dễ thương làm sao. Hay vào những buổi trưa hè đổ lửa, bạn và tôi cùng đi chung 1 chiếc ô bé. Tôi chợt nghĩ rằng: bạn thực thụ là 1 phần trong trái tim tôi, là người quan trọng nhất của tôi ấy.
Bạn là 1 cô nhỏ rộng lòng bao dong và biết san sớt. Tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về quê tôi. Ấy là 1 miền quê nghèo, đất đai khô cằn cộng với ánh nắng đổ lửa như thiêu cháy những đụn cát sa mạc. Những đứa trẻ bé hơn chúng mình phải đi bán bánh mì trong những đêm đông lạnh giá nhưng mà người phong thanh 1 tấm áo khoác mỏng, hay chúng phải nghỉ học ở nhà để phụ giúp ba má và bươn trải kiếm sống. Tôi chợt nhận ra khoé mắt bạn cay cay và những giọt nước mắt chan hoà trên má bạn. Rồi bạn kể cho tôi nghe về gia đình bạn. Thầy u bạn đều là những thương gia sang giàu, đi công việc suốt. Bạn phải ở trong 1 ngôi nhà lạnh lẽo thiếu tình thương cộng với vài người ô sin. Bạn bảo rằng những khi đó bạn rất lẻ loi và buồn bực nên bạn rất hiểu tâm cảnh của tôi những ngày đầu xa nhà, học ở 1 ngôi trường mới như này. Bạn đã gục đầu đóng vai tôi nhưng mà khóc oà lên. Bạn thân ơi hãy khóc đi, khóc nhiều vào nếu nước mắt có thể làm vơi nỗi buồn trong lòng bạn. Bạn thân ơi, bạn có nhớ những hàng rào bé xinh kế bên vườn táo của chúng mình, nơi in dấu những kỉ niệm giận dỗi vu vơ? Và tôi thấy thật có lỗi với bạn. Buổi chiều hôm đó, những ánh nắng vàng vọt chiếu mỏi mắt. Tôi nhẫn nại đứng đợi bạn bên vườn. Tôi đợi mãi, đợi mãi nhưng mà chẳng thấy bạn đâu. Ấy là lần trước hết bạn trễ hứa hẹn, tôi cảm thấy mình ko được tôn trọng và tôi đã rất giận dữ. Tôi bỏ về 1 mình rồi nằm lên giường khóc. Cậu mợ gọi xuống ăn cơm, tôi ko chịu. Ai dỗ kiểu gì tôi cũng chối từ. Tôi cứ nằm khóc như thế và ngủ quên khi nào ko hay. Sáng hôm sau, tôi mở cửa hít thở bầu ko khí trong sạch. Tới cửa lớp, bạn lại tươi cười tới bên tôi, lại mon men kể chuyện như bao hôm khác. Tôi lạnh lùng ko nói 1 câu và âm thầm ngồi vào chỗ của mình. Tôi thấy mình như bị thương tổn. Tôi đã nghĩ rằng sáng nay tới bạn sẽ giảng giải mọi chuyện cho tôi mà nghe đâu bạn lảng tránh. Bạn thân thương ơi, tình bạn của chúng mình đã rạn vỡ rồi hay sao? Bao nhiêu kỉ niệm buồn vui chúng ta đều san sớt, sao bạn lại nỡ…

Ấy là 1 câu chuyện về tình bạn nhưng mà tôi mãi mãi ko bao giờ quên. Bữa nay là sinh nhật bạn. Tôi ngồi đây, cầm nến và hát bài sinh nhật. Tôi chúc bạn xoành xoạch khoẻ mạnh và học giỏi.

4. Bài văn mẫu số 4

Trong kí ức của mỗi người, nhất là đối với những người học trò như em thì 1 người bạn thân lại càng chẳng thể thiếu. Thật đặc thù là Đan- cô bạn thân từ hồi lớp 1 dến giờ vẫn học với em.
Đan là 1 cô nhỏ có vóc dáng bé nhỏ cộng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh mắt thơ ngây của 1 đứa trẻ, Đan luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với 1 ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, mồm lại luôn nở 1 nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng nuột, tưởng nghe đâu những hạt ngọc trai. Cô bạn này lại có dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhõm. Giọng nói nghe rất ngọt và dịu dàng. Chính thành ra nhưng mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn đó là chẳng thể thiếu. Giọng ca “cây nhà lá vườn” này đã đưa về cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhị. Trong lớp thì Đan có vẻ rất hiền hậu, dễ tính mà trong học tập lại rất nghiêm chỉnh. Những hoạt động của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Tuy thế, Đan vẫn coi việc học là cần phải có nhất. Với 1 cái đầu sáng dạ và tính toán nhanh nên bạn học môn toán rất giỏi. Đan luôn được thầy cô và bạn hữu quí mến bởi học giỏi lại hay giúp sức bạn hữu. Về nhà, ngoài giờ học, Đan luôn giành thời kì giúp sức bác mẹ. Ngoài thị hiếu đọc sách, Đan có 1 thị hiếu hơi bị dị dạng là thích xem phim ma. Mỗi khi nhàn rỗi là 2 đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, hàn huyên chuyện buồn vui. Lần nhưng mà em bị cảm, Đan đã trình bày mình thực thụ là 1 người bạn tốt. Em đã phải nghỉ học hết 2 tuần. Tuy thế Đan vẫn tới nhà em và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Điều này đã làm em thực thụ làm em cảm động. Khi em hết bệnh cũng là khi 2 đứa lại cùng nhau bước đi trên tuyến đường tới trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân.

Đan luôn là 1 người bạn tốt ko chỉ đối với em nhưng mà với cả mọi người. Em cũng sẽ quyết tâm học thật giỏi để 2 đứa mãi là bạn thân, đôi bạn cùng tiến.

——Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp——

Tả cụ già đang ngồi câu cá bên hồ nước – Văn mẫu lớp 4

778

Tả chiếc áo em mặc tới trường bữa nay – Văn mẫu lớp 4

1015

Tả về cây bút máy nhưng mà em đang dùng – Văn mẫu lớp 4

915

Viết thư cho Thầy Cô giáo cũ của em – Văn mẫu lớp 4

1322

Viết thư cho người nhà hoặc bạn hữu kể về mong ước của em – Văn mẫu lớp 4

1096

Viết thư cho bố đi công việc ở xa – Văn mẫu lớp 4

879

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Hãy #kể #lại #câu #chuyện #nói #về #1 #kỉ #niệm #đáng #nhớ #của #với #người #bạn #thân #Văn #mẫu #lớp

#Hãy #kể #lại #câu #chuyện #nói #về #1 #kỉ #niệm #đáng #nhớ #của #với #người #bạn #thân #Văn #mẫu #lớp

Happy Home

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button