Chuyển bài bút kí Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử thành một bài tự sự

Nội Dung Bài Chuyển bài bút kí Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử thành một bài tự sự

Chuyển bài bút kí Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử thành một bài tự sự

Đối với yêu cầu: Để chuyển đoạn văn tự sự Cầu Long Biên – một nhân chứng lịch sử thành văn tự sự, các em cần đọc kĩ và nắm vững những nội dung quan trọng của bài kí, cách dùng từ, ngữ. tự nhiên, phù hợp với tính chất của một bài văn tự sự để thu hút người đọc.

Biến tự truyện Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử thành tự truyện
Phân công:
Tôi là cây cầu bắc qua sông Hồng. Mọi người đặt cho tôi một cái tên khá hay ho: Long Biên. Thực ra cái tên Long Biên không phải tên khai sinh của tôi. Nhưng mãi đến khi trưởng thành, năm 1945, tôi mới được đổi tên là Dume thành Long Biên.
Mẹ tôi mang thai tôi vào năm 1898, và bốn năm sau, tôi cất tiếng khóc chào đời. Mẹ giao cho tôi nhiệm vụ nằm vắt ngang dòng sông Hồng phù sa, nối đôi bờ cho người qua lại. Đây là một nhiệm vụ khó khăn và vinh quang, khiến tôi rất tự hào.
Tôi càng tự hào về dáng người vừa dẻo dai, vừa rắn rỏi, vừa oai phong của mình. Lúc đó cả xứ Đông Dương không có một người đàn ông nào khỏe mạnh, đẹp trai và oai phong như tôi! Và trên thế giới, tôi không kém các bạn là bao. Mẹ thường nói với tôi: “Con là một thành tựu quan trọng của nền văn minh cầu sắt”. Không ít lần, những kẻ đi bão ghen tị với tôi, hùa nhau định nâng tôi lên không trung để quật tôi xuống cho gãy xương, nhưng tôi vẫn đứng đó, hai chân dang rộng, bám chắc vào lòng sông, lắc lư. Tôi cảm thấy muốn trêu chọc họ. Ngay cả Thần Nước cũng giận tôi, lao vào xả lũ để nhấn chìm tôi. Nhưng đừng mơ!
Dù rất tự hào về bản thân nhưng đôi khi tôi vẫn gặp ác mộng. Khi mang thai mẹ đã uống giọt máu của ngàn đời dân tộc Việt Nam để nuôi dưỡng nên con. Nhớ lại điều đó, tôi rùng mình kinh hãi. Và tôi ôm mối hận với mẹ, sao mẹ có thể tàn nhẫn như vậy? Nếu hồi đó mẹ tôi nhân từ hơn thì lý lịch của tôi đã không có một vết nhơ lớn như vậy.
Em cố gắng ngoan hiền, siêng năng làm việc để chuộc tội cho mẹ, mong người Việt Nam bao dung, quên đi quá khứ đau thương, nhìn em bằng con mắt cảm thông hơn. Tôi nhận được một người mẹ nhân hậu và bao dung khác: Mẹ Việt Nam.
Vì vậy, trong một thế kỷ, tôi đã cống hiến hết mình để phụng sự mẹ Việt Nam. Tôi đưa vô số người từ Hà Nội vào Gia Lâm, rồi từ Gia Lâm ra Hà Nội. Có bao nhiêu ô tô khách và ô tô tải đã đi từ bờ bắc sang bờ nam sông Hồng và ngược lại. Tất cả những chuyến tàu xinh đẹp đang chạy trong trái tim tôi. Lúc đó lòng tôi vui mừng khôn xiết.
Tôi đã gắn bó với dân tộc Việt Nam hiền hòa, anh hùng bao thế kỷ, với bao kỷ niệm vui buồn. Ký ức của tôi vẫn còn in đậm dấu ấn của những thời khắc lịch sử hào hùng. Một ngày đầu xuân năm 1947, tôi chứng kiến ​​người dân Thủ đô và những trung đoàn thân yêu của họ bí mật đi dưới chân tôi. Họ lặng lẽ ra đi, tám năm sau, họ trở lại Thủ đô, dũng cảm nện gót giày vào lưng tôi, hát lên những khúc ca bi tráng, hùng tráng:
Những đêm rời xa đất trời hừng hực lửa.Cả thành phố đang bốc cháy phía sauNhững chàng trai chưa phải là người da trắng mắc nợ những người anh hùng của họHồn phất cờ đỏ mười phương.Rách nát, giày xéo ngàn dặmThe smack dawg d’affaires …
Thực ra đây không phải là bài hát mừng chiến thắng mà là bài hát khiến họ nhớ lại ngày rời Hà Nội. Tôi không hiểu gì về âm nhạc, nhưng khi nghe bộ đội hát, lòng tôi rất xúc động. Rồi những năm Hà Nội bị máy bay Mỹ ném bom, tôi trở thành mục tiêu ném bom dữ dội của không quân Mỹ (có lẽ họ đã nhận ra tầm quan trọng của tôi). Bom Mỹ ném vào tôi hàng chục phát khiến tôi bị thương nặng. Toàn thân tôi tả tơi, rách nát, chảy nhiều máu. Nhưng tôi vẫn đứng đó, hiên ngang tự hào lần lượt đưa người và những đoàn xe qua sông.
Có một người lính trước khi rời Hà Nội đã chạy đến chào tạm biệt tôi. Chiến tranh kết thúc, người lính trở về giờ đã thành thương binh. Anh đã để lại một chân ở chiến trường Tây Nguyên. Anh chống nạng đi tìm tôi từng bước. Chúng tôi gặp nhau sau gần 20 năm xa nhau. Anh ấy lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh tôi, mắt anh ấy nhìn chằm chằm vào tôi, rồi nói:
– Bạn rất kiên cường.Tôi bỗng thấy hạnh phúc quá!
Một thế kỷ cũ với bao kỷ niệm khó quên, làm sao tôi có thể kể hết được. Mẹ tôi (mẹ mới của tôi – mẹ Việt Nam) từ ngày hòa bình lập lại đã nhanh chóng thay da đổi thịt.
Mẹ sinh thêm hai người con rồi thả trôi sông Hồng. Hai chị em Thăng Long và Chương Dương hùng vĩ hơn tôi gấp mười lần. Chúng cao và rất khỏe. Họ đã tiếp nhận tất cả công việc khó khăn của tôi. Tôi trở nên thoải mái. Bây giờ, tôi có một nhiệm vụ khác, đó là đón khách du lịch nước ngoài đến tham quan.
Họ muốn thông qua tôi để hiểu hơn về người mẹ Việt Nam anh hùng và bi tráng của tôi.
“Mình vẫn là người có ích” – tôi tự nghĩ

>> Xem thêm những bài văn mẫu hay về Long Biên – nhân chứng lịch sử trên DTA City
https://thuthuat.taimienphi.vn/chuyen-bai-but-ki-cau-long-bien-chung-nhan-lich-su-thanh-mot-bai-tu-su-41497n.aspx – Soạn bài Cầu Long Biên – nhân chứng lịch sử trang 123 SGK– Cảm xúc khi đọc cầu Long Biên – nhân chứng lịch sử

#Chuyển #bài #bút #kí #Cầu #Long #Biên #chứng #nhân #lịch #sử #thành #một #bài #tự #sự

Yêu cầu: Để biến đoạn văn sử thi của nhân chứng lịch sử Cầu Long Biên thành văn bản sử thi, các em phải đọc kỹ và nắm vững nội dung quan trọng của đoạn văn tự sự, cách dùng từ, ngữ. Phù hợp với tính chất của bài văn tự sự là tự nhiên và lôi cuốn người đọc.

Tự truyện Cầu Long Biên – Biến Nhân chứng Lịch sử thành Tự truyện

phân công:

Tôi là cây cầu bắc qua sông Hồng. Mọi người đặt cho tôi những cái tên rất đẹp. Long Biên. Thực ra Long Biên không phải tên thật của tôi. Tuy nhiên, mãi đến năm 1945, tên gọi này mới được đổi từ Dume thành Long Biên.

Mẹ tôi mang thai tôi vào năm 1898, và bốn năm sau tôi cất tiếng khóc chào đời. Mẹ tôi truyền nghề nằm bên kia dòng sông đỏ nặng phù sa nối hai bờ sông cho người qua lại. Đây là một nhiệm vụ khó khăn và vẻ vang khiến tôi rất tự hào.

Linh hoạt, mạnh mẽ và trang nghiêm, tôi tự hào về bản thân mình hơn. Thời đó, ở Đông Dương không có ai khỏe mạnh, đẹp trai và đàng hoàng như tôi! Và trên thế giới này, tôi không tệ hơn bạn nhiều. Mẹ tôi thường nói với tôi rằng: “Con là một thành tựu quan trọng của nền văn minh cầu sắt”. Nhiều khi những người đi bão ghen tị với tôi và nhấc bổng tôi lên không trung và âm mưu cho gãy xương, nhưng tôi vẫn đứng đó, hai chân dang rộng, bám chắc vào lòng sông và lắc lư. Tôi cảm thấy muốn chế giễu họ. Ngay cả thủy thần cũng tức giận với tôi và nhanh chóng dìm chết tôi. Nhưng đừng mơ!

Tôi rất tự hào về bản thân, nhưng đôi khi tôi vẫn gặp ác mộng. Trong thời kỳ mang thai, người mẹ đã uống máu ngàn đời của người Việt Nam để nuôi con nên người. Nhớ lại điều đó, tôi vô cùng sợ hãi. Và tôi ôm mối hận với mẹ, sao mẹ có thể tàn nhẫn như vậy? Nếu hồi đó mẹ tôi tốt bụng hơn thì lý lịch của tôi đã không bị trầy xước như vậy.

Con cố gắng ngoan ngoãn, chăm chỉ làm việc để chuộc tội cho mẹ, con muốn người Việt Nam bao dung, quên đi quá khứ đau thương và hãy nhìn con bằng ánh mắt nhân ái hơn. Tôi đã được ban cho một người mẹ tốt bụng và rộng lượng khác. mẹ việt nam.

Vì vậy, tôi đã cống hiến hết mình để phục vụ mẹ Việt Nam của tôi trong một thế kỷ. Tôi đã đưa hàng nghìn người từ Hà Nội vào Gia Lâm và từ Gia Lâm ra Hà Nội. Có bao nhiêu ô tô và ô tô tải đi từ bờ bắc sông Hồng đến bờ nam sông Hồng và ngược lại. Tất cả những chuyến tàu đẹp đẽ chạy qua tâm trí tôi. Lúc đó lòng tôi vui lắm.

Tôi đã gắn bó với dân tộc Việt Nam hòa bình, anh hùng qua bao thế kỷ, biết bao kỷ niệm vui buồn. Ký ức của tôi vẫn còn in đậm một thời khắc lịch sử hào hùng. Một ngày đầu xuân năm 1947, tôi chứng kiến ​​người dân thủ đô và những trung đoàn thân yêu của họ lẻn dưới chân tôi. Họ lặng lẽ ra đi và trở lại thủ đô tám năm sau dũng cảm vỗ lưng tôi và hát lên một khúc ca bi tráng và hùng tráng.

Màn đêm buông xuống từ mặt đất và bầu trời bùng cháy.
Cả thành phố bốc cháy từ phía sau
Những chàng trai không phải da trắng mắc nợ anh hùng
Hồn vẫy cờ đỏ mười phương.
Hàng ngàn dặm bị xé nát và chà đạp
smack dawg d’affaires…

Thực ra bài hát này không phải là bài ca chiến thắng mà là bài hát khiến tôi nhớ lại ngày họ rời Hà Nội. Tôi không biết nhiều về âm nhạc, nhưng nghe những bài hát của những người lính làm ấm lòng tôi. Sau đó, khi Hà Nội bị máy bay Mỹ ném bom, tôi trở thành mục tiêu ném bom hạng nặng của không quân Mỹ (chắc họ nhận ra tầm quan trọng của tôi). Bom Mỹ đã ném vào tôi hàng chục lần, khiến tôi bị thương nặng. Toàn thân anh rách nát, máu me đầm đìa. Nhưng tôi vẫn hiên ngang hiên ngang bốc từng đoàn xe qua sông.

Trước khi tôi rời Hà Nội, một người lính đã chạy đến chào tạm biệt tôi. Những người lính trở về sau chiến tranh giờ đã trở thành thương binh. Anh đã để lại một chân trên chiến trường Tây Nguyên. Anh ấy đã dùng nạng để tìm tôi từng giây từng phút. Chúng tôi gặp nhau cách nhau gần 20 năm. Anh ấy lặng lẽ ngồi bên cạnh tôi, dán chặt mắt, rồi nói:

– Bạn rất kiên cường.
Đột nhiên tôi cảm thấy thật tuyệt!

Làm thế nào tôi có thể kể cho bạn nghe tất cả 100 năm kỷ niệm khó quên? Kể từ ngày Hòa bình lập lại, mẹ tôi (mẹ kế của tôi – mẹ Việt Nam) đã thay đổi hẳn.

Người mẹ sinh thêm hai con rồi thả trôi sông Hồng. Chị em Thăng Long, Chương Dương đàng hoàng hơn tôi mười lần. Chúng cao và rất khỏe. Họ đã tiếp nhận tất cả công việc khó khăn của tôi. Tôi cảm thấy thoải mái. Bây giờ bạn có một nhiệm vụ khác là tiếp đón khách du lịch nước ngoài.

Họ muốn tôi hiểu hơn về người mẹ Việt Nam anh hùng và bi tráng.

“Mình vẫn là người có ích” – tôi tự nghĩ

>> Xem bài văn mẫu hay hơn về Long Biên – chứng nhân lịch sử của dữ liệu lớn

https://thuthuat.taimienphi.vn/chuyen-bai-but-ki-cau-long-bien-chung-nhan-lich-su-thanh-mot-bai-tu-su-41497n.aspx
– Soạn bài Cầu Long Biên – Nhân Chứng Lịch Sử trang 123 SGK
– Cảm xúc khi đọc Cầu Long Biên – Nhân chứng lịch sử

Xem thêm thông tin Chuyển bài bút kí Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử thành một bài tự sự

Chuyển bài bút kí Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử thành một bài tự sự

Đối với yêu cầu: Để chuyển đoạn văn tự sự Cầu Long Biên – một nhân chứng lịch sử thành văn tự sự, các em cần đọc kĩ và nắm vững những nội dung quan trọng của bài kí, cách dùng từ, ngữ. tự nhiên, phù hợp với tính chất của một bài văn tự sự để thu hút người đọc.

Biến tự truyện Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử thành tự truyện
Phân công:
Tôi là cây cầu bắc qua sông Hồng. Mọi người đặt cho tôi một cái tên khá hay ho: Long Biên. Thực ra cái tên Long Biên không phải tên khai sinh của tôi. Nhưng mãi đến khi trưởng thành, năm 1945, tôi mới được đổi tên là Dume thành Long Biên.
Mẹ tôi mang thai tôi vào năm 1898, và bốn năm sau, tôi cất tiếng khóc chào đời. Mẹ giao cho tôi nhiệm vụ nằm vắt ngang dòng sông Hồng phù sa, nối đôi bờ cho người qua lại. Đây là một nhiệm vụ khó khăn và vinh quang, khiến tôi rất tự hào.
Tôi càng tự hào về dáng người vừa dẻo dai, vừa rắn rỏi, vừa oai phong của mình. Lúc đó cả xứ Đông Dương không có một người đàn ông nào khỏe mạnh, đẹp trai và oai phong như tôi! Và trên thế giới, tôi không kém các bạn là bao. Mẹ thường nói với tôi: “Con là một thành tựu quan trọng của nền văn minh cầu sắt”. Không ít lần, những kẻ đi bão ghen tị với tôi, hùa nhau định nâng tôi lên không trung để quật tôi xuống cho gãy xương, nhưng tôi vẫn đứng đó, hai chân dang rộng, bám chắc vào lòng sông, lắc lư. Tôi cảm thấy muốn trêu chọc họ. Ngay cả Thần Nước cũng giận tôi, lao vào xả lũ để nhấn chìm tôi. Nhưng đừng mơ!
Dù rất tự hào về bản thân nhưng đôi khi tôi vẫn gặp ác mộng. Khi mang thai mẹ đã uống giọt máu của ngàn đời dân tộc Việt Nam để nuôi dưỡng nên con. Nhớ lại điều đó, tôi rùng mình kinh hãi. Và tôi ôm mối hận với mẹ, sao mẹ có thể tàn nhẫn như vậy? Nếu hồi đó mẹ tôi nhân từ hơn thì lý lịch của tôi đã không có một vết nhơ lớn như vậy.
Em cố gắng ngoan hiền, siêng năng làm việc để chuộc tội cho mẹ, mong người Việt Nam bao dung, quên đi quá khứ đau thương, nhìn em bằng con mắt cảm thông hơn. Tôi nhận được một người mẹ nhân hậu và bao dung khác: Mẹ Việt Nam.
Vì vậy, trong một thế kỷ, tôi đã cống hiến hết mình để phụng sự mẹ Việt Nam. Tôi đưa vô số người từ Hà Nội vào Gia Lâm, rồi từ Gia Lâm ra Hà Nội. Có bao nhiêu ô tô khách và ô tô tải đã đi từ bờ bắc sang bờ nam sông Hồng và ngược lại. Tất cả những chuyến tàu xinh đẹp đang chạy trong trái tim tôi. Lúc đó lòng tôi vui mừng khôn xiết.
Tôi đã gắn bó với dân tộc Việt Nam hiền hòa, anh hùng bao thế kỷ, với bao kỷ niệm vui buồn. Ký ức của tôi vẫn còn in đậm dấu ấn của những thời khắc lịch sử hào hùng. Một ngày đầu xuân năm 1947, tôi chứng kiến ​​người dân Thủ đô và những trung đoàn thân yêu của họ bí mật đi dưới chân tôi. Họ lặng lẽ ra đi, tám năm sau, họ trở lại Thủ đô, dũng cảm nện gót giày vào lưng tôi, hát lên những khúc ca bi tráng, hùng tráng:
Những đêm rời xa đất trời hừng hực lửa.Cả thành phố đang bốc cháy phía sauNhững chàng trai chưa phải là người da trắng mắc nợ những người anh hùng của họHồn phất cờ đỏ mười phương.Rách nát, giày xéo ngàn dặmThe smack dawg d’affaires …
Thực ra đây không phải là bài hát mừng chiến thắng mà là bài hát khiến họ nhớ lại ngày rời Hà Nội. Tôi không hiểu gì về âm nhạc, nhưng khi nghe bộ đội hát, lòng tôi rất xúc động. Rồi những năm Hà Nội bị máy bay Mỹ ném bom, tôi trở thành mục tiêu ném bom dữ dội của không quân Mỹ (có lẽ họ đã nhận ra tầm quan trọng của tôi). Bom Mỹ ném vào tôi hàng chục phát khiến tôi bị thương nặng. Toàn thân tôi tả tơi, rách nát, chảy nhiều máu. Nhưng tôi vẫn đứng đó, hiên ngang tự hào lần lượt đưa người và những đoàn xe qua sông.
Có một người lính trước khi rời Hà Nội đã chạy đến chào tạm biệt tôi. Chiến tranh kết thúc, người lính trở về giờ đã thành thương binh. Anh đã để lại một chân ở chiến trường Tây Nguyên. Anh chống nạng đi tìm tôi từng bước. Chúng tôi gặp nhau sau gần 20 năm xa nhau. Anh ấy lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh tôi, mắt anh ấy nhìn chằm chằm vào tôi, rồi nói:
– Bạn rất kiên cường.Tôi bỗng thấy hạnh phúc quá!
Một thế kỷ cũ với bao kỷ niệm khó quên, làm sao tôi có thể kể hết được. Mẹ tôi (mẹ mới của tôi – mẹ Việt Nam) từ ngày hòa bình lập lại đã nhanh chóng thay da đổi thịt.
Mẹ sinh thêm hai người con rồi thả trôi sông Hồng. Hai chị em Thăng Long và Chương Dương hùng vĩ hơn tôi gấp mười lần. Chúng cao và rất khỏe. Họ đã tiếp nhận tất cả công việc khó khăn của tôi. Tôi trở nên thoải mái. Bây giờ, tôi có một nhiệm vụ khác, đó là đón khách du lịch nước ngoài đến tham quan.
Họ muốn thông qua tôi để hiểu hơn về người mẹ Việt Nam anh hùng và bi tráng của tôi.
“Mình vẫn là người có ích” – tôi tự nghĩ

>> Xem thêm những bài văn mẫu hay về Long Biên – nhân chứng lịch sử trên DTA City
https://thuthuat.taimienphi.vn/chuyen-bai-but-ki-cau-long-bien-chung-nhan-lich-su-thanh-mot-bai-tu-su-41497n.aspx – Soạn bài Cầu Long Biên – nhân chứng lịch sử trang 123 SGK– Cảm xúc khi đọc cầu Long Biên – nhân chứng lịch sử

#Chuyển #bài #bút #kí #Cầu #Long #Biên #chứng #nhân #lịch #sử #thành #một #bài #tự #sự

  • Tổng hợp: DTA City
  • #Chuyển #bài #bút #kí #Cầu #Long #Biên #chứng #nhân #lịch #sử #thành #một #bài #tự #sự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button