Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤️️

Nội Dung Bài Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤️️

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤️️

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤ ️ ️ Văn Mẫu ✅ Tham Khảo Tuyển Tập Những Bài Văn Mẫu Đặc Sắc .
DTA City cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây:
Dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
Việt đoạn văn cảm nhận về nỗi nhớ Kim Trọng của Kiều
Cảm nhận của em về 8 câu thơ đầu trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ngắn nhất
Cảm nhận 4 câu thơ về nỗi nhớ Kim Trọng trong truyện kiều
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng Có khi gốc tử đã vừa người ôm
Viết đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về nỗi nhớ
Nỗi nhớ của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích

Dàn Ý Cảm Nhận 8 Câu Thơ Giữa Kiều Ở Lầu Ngưng Bích
Scr. vn san sẻ cho bạn mẫu dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích cụ thể, hãy tìm hiểu thêm ngay nhé !
I. Mở bài: Giới thiệu tác giả, tác phẩm
Bạn đang đọc: Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤️️
Nguyễn Du là một đại thi hào của dân tộc, ông có rất nhiều tác phẩm để lại nhiều tiếng vang
Tác phẩm “Truyện Kiều” là một tuyệt phẩm của tác giả Nguyễn Du.
Đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” là một đoạn trích hay nó đã lột tả được tâm trạng của Thúy Kiều.
– Giới thiệu 8 câu giữa : Nỗi nhớ của Kiều khi đứng trước lầu Ngưng Bích
II. Thân bài
* Khái quát về Thúy Kiều và hoàn cảnh đưa đẩy nàng đến như bây giờ
* Khái quát về đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích”: Sau khi biết mình bị lừa bán vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú bà vì sợ mất tiền nên đã hứa khi nào Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế, nhưng lại đưa nàng ra lầu Ngưng bích, thực chất là giam lỏng nàng. Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống một mình ở lầu ngưng bích với tâm trạng cô đơn buồn tủi
* Khái quát nội dung tám câu thơ: Là nỗi nhớ thương của Kiều về người yêu và cha mẹ
* Nỗi nhớ về người yêu:
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ
Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai”
=> Nỗi nhớ tình nhân da diết .=> tâm trạng của Thúy Kiều khi nhớ về Kim Trọng mối tình đầu của nàng trong sự ê chề, bẽ bàng, tủi nhục
* Nỗi nhớ về cha mẹ
“Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”
=> Kiều là một con người hiếu thảo .
* Kiều nhớ đến người yêu trước khi nhớ đến cha mẹ
Khi đặt chung giữa hai chữ tình và hiếu, Kiều đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha, Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành. Còn với Kim Trọng, trước khi về Liêu Dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng rất nhiều vào Kiều. Nhưng giờ đây, tấm thân của Kiều đã hoen ố, nên nàng càng ân hận và day dứt hơn.
Điều này hoàn toàn phù hợp với quy luật tâm lí.
=> Thể hiện sự tinh xảo trong ngòi bút miêu tả tâm lí của Nguyễn Du .
* Nghệ thuật:
Ngôn ngữ độc thoại nội tâm.
Hình ảnh, từ ngữ tinh tế.
III. Kết bài: Tổng kết nội dung, nêu cảm nhận của em.
Viết Đoạn Văn Ngắn Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích – Bài 1
“ Viết đoạn văn ngắn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ” – với nhu yếu này thì chúng tôi đã tinh lọc ra được bài văn mẫu sau đây để gợi ý cho bạn đọc .Trong bài thơ “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ”, tám câu thơ giữa đã biểu lộ tâm trạng nhớ nhung Kim Trọng và mái ấm gia đình cùng thực trạng tội nghiệp đáng thương của Kiều ở nơi đất khách quê người. Hai câu thơ “ Tưởng người dưới nguyệt chén đồng / Tin sương luống những rày trông mai chờ ” tái hiện kỷ niệm đôi lứa từng được cùng Kim Trọng uống rượu dưới ánh trăng vằng vặc. Đó là nỗi nhớ tình đầu đậm sâu của mình .Nhớ về chàng Kim, Kiều nhớ về chén rượu thề nguyền đính ước, vật chứng tình yêu xinh xắn của họ dưới ánh trăng. Dù cho Kiều đã trao duyên cho em mình nhưng có lẽ rằng nàng Kiều vẫn chưa thể quên đi tình yêu của mình. Nàng còn lo ngại cho chàng Kim chờ mong tin tức của mình trong vô ích. Càng thương nhớ chàng Kim bao nhiêu thì hai câu thơ tiếp theo biểu lộ sự xót thương của Kiều cho chính số phận, cuộc sống của mình “ Bên trời góc bể bơ vơ / Tấm son gột rửa khi nào cho phai ” .Kiều không chỉ thương cho số phận ba chìm bảy nổi bơ vơ tột cùng của mình mà còn thương cho sự trong sáng, trinh bạch của đời mình đã bị tàn phá, không hề gột sạch được. Hình ảnh “ tấm son ” là hình ảnh ẩn dụ của tấm lòng trinh bạch của Kiều, nay đã chẳng thể quay trở lại sự trong trắng nguyên vẹn, ấm êm thời xưa. Cuối cùng, 4 câu thơ còn lại đó chính là nỗi nhớ thương của Kiều dành cho cha mẹ của mình :“ Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ ”Hình ảnh “ người tựa cửa ” đó là hình ảnh của cha mẹ mà Kiều tưởng tượng đang đứng trông chờ nàng trở về. Hình ảnh “ quạt nồng, ấp lạnh ” và câu hỏi tu từ cho thấy nỗi lo ngại, bận tâm của Kiều về việc ai sẽ chăm nom cho cha mẹ thay nàng. Nhớ về cha mẹ, ta thấy được nỗi đau đớn, xót xa của nàng Kiều khi giờ đây, cha mẹ chẳng có ai để ủ ấm chăn vào mùa đông và quạt mát cho cha mẹ vào mùa hè nữa .Hai câu thơ “ Sân Lai cách mấy nắng mưa / Có khi gốc tử đã vừa người ôm ” có sử dụng điển tích “ Sân Lai, gốc tử ” cho thấy tấm lòng hiếu thảo của nàng so với cha mẹ nơi quê nhà. Hình ảnh “ cách mấy nắng mưa ” cho thấy sự cách biệt cha mẹ ở cả khoảng trống và thời hạn của Kiều. Ở nơi đất khách quê người, nàng không chỉ lo ngại cho cha mẹ mà còn cảm thấy đau đớn tột cùng, xót xa cho chính mình. Tóm lại, tám câu thơ giữa bài thơ đã cho thấy tâm trạng đau đớn, xót xa đến tột cùng của nàng Kiều ở nơi đất khách quê người .
Tham khảo 👉Cảm Nhận Chị Em Thúy Kiều Và Thuý Vân ❤️️ 15 Bài Văn Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Hay Nhất – Bài 2
Tham khảo những gợi ý trong bài văn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích hay nhất sau đây, nó sẽ giúp những em học viên triển khai xong tốt bài văn của mình .Nguyễn Du sống trong một thời đại đầy dịch chuyển. Lịch sử Nước Ta quá trình cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX vô cùng thối nát, mục ruỗng. Đời sống nhân dân vì thế mà vô cùng cực khổ, và khổ nhất, đó chính là những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Kiệt tác Truyện Kiều đã phản ánh được hiện thực nghiệt ngã đó, lên tiếng tố cáo những bất công của xã hội và bênh vực người phụ nữ .Đọc đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích, người đọc cảm nhận được tâm trạng đơn độc buồn tủi và tấm lòng thuỷ chung hiếu thảo của Thuý Kiều. Điều này được bộc lộ rõ trong tám câu thơ giữa trong đoạn trích .Nỗi nhớ thương của Kiều được tác giả nói đến với hai nỗi nhớ hầu hết : nhớ tình nhân và nhớ thương, lo ngại cho cha mẹ già. Lúc này là sau khi mái ấm gia đình Kiều gặp cơn nguy biến. Do thằng bán tơ vu oan, cha và em Kiều bị bắt giam. Để chuộc cha, Kiều quyết định hành động bán mình. Tưởng gặp được nhà tử tế, ai dè bị bắt vào chốn lầu xanh, Kiều uất ức định tự tử. Tú Bà – chủ quán lầu xanh vờ hứa hẹn gả chồng cho nàng, đem nàng ra giam lỏng ở lầu Ngưng Bích, sau đó mụ sẽ nghĩ cách để bắt nàng phải tiếp khách làng chơi .Trong thực trạng này, nàng đã nhớ tới tình nhân và cha mẹ. Nguyễn Du đã khôn khéo để nàng Kiều nhớ Kim Trọng trước, cha mẹ sau. Bởi, trước hết nó tương thích với quy luật tâm lí của tuổi trẻ. Hơn nữa, trong cơn gia biến, Kiều đã hi sinh chữ tình vì chữ hiếu. Nàng đã bán mình chuộc cha, làm tròn đạo hiếu. Với cha mẹ, nàng đã đền đáp được công ơn sinh thành và dưỡng dục cao như núi, dài như bể của cha mẹ. Vì vậy nàng không có gì phải ăn năn, day dứt. Thế nhưng, còn với chàng Kim, nàng đã không làm tròn được lời thề đính ước giữa chàng và nàng :
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Động từ tưởng bộc lộ được nỗi nhớ buổi thề nguyền đính ước giữa chàng và nàng. Thúy Kiều tưởng tượng Kim Trọng đang nhớ về mình trong vô vọng. Kiều nhớ về đêm trăng tình tự của Kim – Kiều với lời thề thủy chung, son sắt. Nàng tưởng tượng cảnh Kim Trọng đang ngày đêm thương nhớ mình, khắc khoải chờ tin nàng. Bao nhiêu nhớ thương, bao nhiêu đau đớn kết lại trong câu thơ .Có người nói rằng ở đây còn có cả nỗi tủi hổ của Kiều khi “ tấm son ” đã bị cuộc sống làm cho nhơ nhuốc không sao gột rửa được. Vẫn biết Kiều là người luôn có ý thức về bản thân, về nhân cách, về phẩm giá của mình. Cho nên, khi được mời ra cho Mã Giám Sinh xem mặt, nàng mới có cái cảm xúc “ trông khuôn mặt dày ” .Nhưng trong câu thơ này, hiểu như thế e là chưa đúng, bởi từ “ gột rửa ” mà Nguyễn Du dùng thường thì nghĩa của từ này là kì cọ, làm cho sạch những vết bẩn dây vào, nhưng ở đây nhà thơ đã không dùng từ này với nghĩa đó. Dưới hình thức của một câu hỏi, ông để cho Kiều tự chứng minh và khẳng định sự thủy chung của mình, tấm lòng son – tình cảm thủy chung son sắt với chàng Kim làm thế nào hoàn toàn có thể gột rửa được đây .Chính từ “ gột rửa ” đã khẳng định chắc chắn một cách chắc như đinh, đinh ninh về tình cảm thủy chung của Kiều dành cho Kim Trọng. Hơn nữa, tới giờ phút Kiều bị đưa ra lầu Ngưng Bích, nàng chưa làm gì phải tủi hổ với chàng Kim. Khi bị đưa ra lầu xanh, nàng đã quyết lấy cái chết để bảo toàn danh tiết. Kiều đã rất đau đớn, xót xa khi nghĩ về Kim Trọng, nhưng chắc nàng không có gì phải hổ thẹn với lòng mình lúc này .Tiếp theo là Kiều nhớ đến cha mẹ, nàng đã làm tròn đạo hiếu, nhưng không cho nên vì thế mà nỗi nhớ cha mẹ kém phần day dứt :
Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm.
Khi viết về nỗi nhớ cha mẹ của Kiều, Nguyễn Du dùng từ xót. Từ này biểu lộ nỗi nhớ thương quặn lòng của một đứa con hiếu thảo. Nguyễn Du sử dụng thành ngữ quạt nồng ấp lạnh, điển cố sân Lai, gốc tử để nói lên nỗi xót xa của nàng khi cha mẹ đã già mà không được chăm nom chu đáo. Còn gì xót xa hơn khi nghĩ đến cha mẹ đã già mà vẫn phải nhớ thương, ngày đêm lo ngại cho mình, vẫn tựa cửa chờ ngóng tin con .Là người con chí hiếu, Kiều đã quyết “ bán mình chuộc cha ”, nhưng giờ đây nơi nghìn trùng xa cách, nàng vẫn không nguôi được nỗi nhớ thương, xót xa cho cha mẹ già. Ai sẽ thay mẹ chăm nom cha mẹ luôn là câu hỏi xoáy sâu tâm can nàng .Đoạn thơ đã miêu tả được tấm chân tình, vẻ đẹp cao quý của nhân vật Thúy Kiều. Nói đến Kiều, người ta thường nói đến cái tài, cái sắc, nhưng chính cái tình của Kiều so với mái ấm gia đình, so với tình nhân, so với tất thảy mọi người trong cuộc sống này mới là điều làm ra nhân cách cao đẹp của Kiều .
Tham khảo👉 Cảm Nhận Về Vẻ Đẹp Của Thúy Kiều ❤️️ 15 Đoạn Văn Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Hay Đặc Sắc – Bài 3
Cùng khám phá cách hành văn ấn tượng, câu văn phát minh sáng tạo trong bài văn mẫu “ Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích hay rực rỡ ” sau đây .Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc bản địa, ông đã góp phần vào nền văn học Nước Ta nhiều tác phẩm văn học rực rỡ, độc lạ bằng cả chữ Nôm và chữ Hán. Nhiều tác phẩm của ông đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng bạn đọc mọi thế hệ và có lẽ rằng để lại ấn tượng thâm thúy nhất chính là tác phẩm viết bằng chữ Nôm – “ Truyện Kiều ” ( Đoạn trường tân thanh ). “ Truyện Kiều ” mê hoặc người đọc bởi nội dung mê hoặc, nghệ thuật và thẩm mỹ độc lạ và 8 câu giữa đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” là một trong số những đoạn trích tiêu biểu vượt trội của tác phẩm .Không chỉ diễn đạt nỗi đau thương về cảnh ngộ, thân phận của mình, đoạn trích còn bộc lộ nỗi nhớ Kim Trọng và nỗi nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Nỗi nhớ thương chàng Kim của Thúy Kiều được bộc lộ rõ nét qua những câu thơ tiếp theo .
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ
Chữ “ tưởng ” đặt ở đầu câu thơ có vẻ như đã làm cho nỗi lòng của Thúy Kiều thêm đau đáu, nàng như đang hồi tưởng, tưởng tượng và nhớ lại những ngày tháng hẹn thề, niềm hạnh phúc cùng chàng Kim. Nàng nhớ tới cảnh nàng cùng Kim Trọng uống rượu thề nguyền dưới ánh trăng và nàng còn nghĩ tới hình ảnh Kim Trọng đang ngày đêm ngóng chờ tin tức của mình. Và để rồi, sau nỗi nhớ tình nhân da diết ấy, nàng bỗng giật mình xót thương cho cảnh ngộ của mình ở hiện tại .
Bến trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai
Càng nhớ Kim Trọng, Kiều càng thương cho cảnh ngộ “ bơ vơ ” nơi “ bến trời góc bể ” và tủi phận cho mình. Động từ “ gột rửa ” đã cho tất cả chúng ta thấy cho thấy nỗi đau đến tột cùng của Thúy Kiều khi danh dự, phẩm giá của nàng đã bị hoen ố. Như vậy, qua những dòng thơ này đã cho tất cả chúng ta thấy được tâm trạng buồn nhớ tình nhân đến tột cùng và nỗi tủi phận của Kiều .Cùng với đó, đoạn thơ còn biểu lộ rõ nét nỗi nhớ thương cha mẹ của Thúy Kiều .
Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm.
Nếu lúc nhớ về Kim Trọng, tác giả dùng từ “ tưởng ” để diễn đạt nỗi niềm của Kiều thì khi diễn đạt nỗi lòng của Kiều với cha mẹ tác giả đã thật khôn khéo khi dùng động từ “ xót ”. Kiều xót xa biết bao khi cha mẹ đã già mà vẫn phải ngày đêm tựa cửa ngóng chờ tin con. Đặc biệt, với việc sử dụng thành ngữ “ quạt nồng ấp lạnh ” và điển tích “ Sân Lai ” tác giả đã cho thấy tấm lòng hiếu thảo của Kiều với cha mẹ và nỗi lo ngại của nàng .Với tấm lòng của một người con hiếu thảo, Thúy Kiều nghĩ tới cảnh cha mẹ ở quê nhà giờ đây đã già mà không có ai chăm nom. Như vậy, hoàn toàn có thể thấy, Thúy Kiều mặc dầu đã bán mình chuộc cha và em nhưng trong sâu thẳm tấm lòng mình nàng vẫn luôn nhớ thương, lo ngại và chăm sóc cha mẹ. Nỗi nhớ thương tình nhân và cha mẹ của Thúy Kiều thêm một lần nữa cho tất cả chúng ta thấy Kiều là một người tình thủy chung và là một người con hiếu thảo .
Xem thêm👉 Viết Đoạn Văn Miêu Tả Vẻ Đẹp Của Thúy Kiều ❤️️15 Mẫu Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Chi Tiết – Bài 4
Bài văn mẫu “ Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ” sẽ giúp những em học viên thuận tiện ôn tập để hoàn thành xong tốt bài kiểm tra trên lớp .
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Xót người tựa cửa hôm mai,
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa,
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”
Ở trong tám câu thơ này, bằng ngòi bút tinh tế của mình đại thi hào Nguyễn Du đã diễn đạt được thâm thúy và rất xúc động về cảnh ngộ đơn độc, buồn tủi của nàng Kiều trong lâu ngưng Bích, cảm xúc chơi vơi, lạc lỏng nơi đất khách quê người của nàngỞ đây, Nguyễn Du đã diễn đạt Kiều nhớ về Kim Trọng trước, điều này biểu lộ sự tinh xảo trong ngòi bút văn chương của ông. Bởi vì trong lúc nhà gặp nạn, nàng đã quyết định hành động phụ tình Kim Trọng và không hề giữ dược lời thề chung thùy, sắc son một lòng. Điều đó khiến cho nàng lo ngại, bứt rứt không yên, không chỉ có vậy do mối tình đầu là Kim trọng vẫn còn da diết, cháy bỏng thì việc nhớ tới Kim Trọng trở nên tương thích với suy luật tâm ý củ cô gái trẻ như Thúy Kiều .Nỗi nhớ về Kim Trong vẫn luôn thường trực. nàng nhớ về kỉ niệm đôi lứa, về lời thề hẹn vũ cả hai” Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ “Chữ tưởng ở dây và có nghĩa là nghĩ là nhớ về Kim Trọng nhưng cũng có nghĩa là tưởng tượng, tưởng tượng ra người mà mình thương cũng đã thương nhớ mình, vẫn đang ngày đêm chờ tin nàng để rồi cũng uổng công vô ích mà thôi. Trong cảnh ngộ nơi đất khách quê người cùng với khung cảnh hiện tại lại càng làm cho nàng thấm thía thêm nỗi đau đớn, đơn độc và xót xa cho số phận nghiệt ngã của bản thân .
Nàng nghĩ đến thân phận ” bên trời góc bể bơ vơ ” của mình và rồi cũng lặng lẽ mà băn khoăn tự hỏi ” tấm son gột rửa bao giờ cho phai” mà từ ” tấm son ” ở đây vừa nói đến tấm lòng của nàng đối với Kim Trọng ,tình yêu của nàng sẽ không bao giờ phai mờ cho dù có gặp thêm bao nhiêu khó khăn, trắc trở trong tương lai. Lại vừa nói đến tấm thân trong trắng của nàng đã bị những kẻ như Tú Bà, Mã Giám Sinh vùi dập,đã trở nên hoen ố, biết làm sao mới có thể gột rửa và trả lại cho nàng được  đây?
Xem thêm: Công Thức Xoay Rubik 2X2 Nhanh Nhất, Hướng Dẫn Cách Chơi Và Giải Rubik 2X2 Cơ Bản
Vừa thảm kịch về tình yêu, lại vừa xót xa cho thân phận hẩm hiu cũng như nhân phẩm, đức hạnh tốt đẹp của nàng bị vùi dập. Nhưng sau khi nhớ đến tình nhân, nàng lại nghĩ đến cha mẹ của mình“ Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờSân lai cách mấy nắng mưaCó khi gốc tử đã vừa người ôm ”Đến 4 câu thơ tiếp theo này, nàng lo ngại, xót xa nghĩ về cha mẹ của mình, sợ rằng khi sáng sớm, lúc chiều hôm vẫn đứng tựa cửa chờ nàng quay trở lại. Có lẽ trong câu thơ ấy, không riêng gì dừng lại ở chuyện Kiều nhớ mẹ, nhớ cha nữa mà còn là nỗi đau, nỗi xót xa đến nghẹn ngào .Nàng lo ngại cho cha mẹ, sợ rằng không có người chăm nom khi thời tiết biến hóa, nàng xót xa khi cha mẹ đã ngày một thêm già đi mà mình lại không hề ở bên để phụng dưỡng. Ở đây Nguyễn Du đã miêu tả nội tâm nhân vật Kiều bằng những thành ngữ như ” quạt nồng ấp lạnh ”, ” cách mấy nắng mưa ” … Và những điển tích, điển cố ” sân lai, gốc từ ” để biểu lộ tâm trạng nhớ thương, lo ngại và tấm lòng hiếu thảo của Kiều .Dù rằng trong thực trạng khốn khổ nhất, đáng thương nhất nhưng nàng vẫn luôn nghĩ về người khác, về tình nhân, về cha mẹ. Thể hiện Thúy Kiều là một người giàu tính hi sinh và chăm sóc, chung thủy và hiếu thảo nhưng lại có một số phận hẩm hiu đến đau lòng !
Tham khảo 🌼Phân Tích Tâm Trạng Thúy Kiều 🌼Trong Đoạn Trích Trao Duyên

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Ấn Tượng – Bài 5
Gợi ý cho những em học viên cách viết văn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ấn tượng sau đây .Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc bản địa, danh nhân văn hóa Thế giới, tên tuổi của ông gắn liền với tác phẩm “ Truyện Kiều ” – siêu phẩm số một của văn học trung đại Nước Ta, ngoài giá trị nội dung thâm thúy “ Thúy Kiều ” còn rất thành công xuất sắc về thẩm mỹ và nghệ thuật. Tiêu biểu là đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” và nổi bật là tám câu thơ giữa đã khắc họa một cách xúc động về nỗi nhớ tình nhân, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều, qua ngôn từ độc thoại nội tâm của chính nhân vật .Sau khi biết mình bị lừa vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú Bà vì sợ mất vốn lẫn lời nên đã hứa đợi Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế rồi mụ đưa Kiều ra lầu Ngưng Bích, thực ra là giam lỏng nàng .Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống ở lầu Ngưng Bích với tâm trạng đơn độc buồn tủi. Trước mắt nàng chỉ là một khoảng trống bát ngát với non xa trăng gần, với những cồn cát bụi bay mù mịt, còn thời hạn thì tuần hoàn khép kín khoảng trống và thời hạn ấy như giam hãm con người, khiến nàng cảm thấy đơn độc buồn tủi đau đớn, tan nát cõi lòngĐầu tiên, Kiều nhớ đến Kim Trọng .“ Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ ”Chữ tưởng ở đây có nghĩa là hồi tưởng, nhớ lại. Nhớ về Kim Trọng là nhớ về tình nhân nên khi nào Kiều cũng nhớ về lời thề đôi lứa. “ chén đồng ” là chén rượu thề nguyền, đồng lòng, đồng dạ mà Kiều và Kim Trọng đã uống dưới ánh trăng vằng vặc :“ Vầng trăng vằng vặc giữa trờiĐinh linh hai miệng một lời song song ”Vầng trăng kia vẫn còn, chén rượu thề nguyền chưa ráo mà nay tình duyên đã chia cắt bất thần. Câu thơ như có nhịp thổn thức của trái tim yêu thương đang rỉ máu .Nhớ về Kim Trọng đau đớn tưởng tượng là cảnh ở Liêu Dương xa xôi cách trở, Kim Trọng không hề hay biết Kiều đã bán mình chuộc cha mà vẫn hướng về Kiều chờ tin mà uổng công vô ích. Càng nhớ chàng bao nhiêu thì Kiều càng thương cho số phận mình bấy nhiêu :“ Bên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa khi nào cho phai ”Thương thân mình bơ vơ trên trời, góc bể, càng nuối tiếc cho mối tình đầu. câu thơ Tấm son gột rửa khi nào cho phai. ” hoàn toàn có thể hiểu tấm son của Kiều đã bị hoen ố nàng không còn là một thiếu nữ phòng khuê, nhưng hoàn toàn có thể hiểu “ tấm son ” là tấm lòng chung thủy son sắc của nàng dành cho Kim Trọng chẳng khi nào nguôi ngoai. Đặt trong thực trạng đơn độc Kiều đã tạm để tấm lòng mình lắng xuống và nhớ đến Kim Trọng. Đó là sự vị tha và tấm lòng chung thủy của một người .Chưa vơi nỗi nhớ tình nhân, tâm can Kiều lại càng chồng chất nỗi nhớ thương cha mẹ, nên nhớ tới Kim Trọng nàng “ tưởng ” thì nhớ tới cha mẹ nàng “ xót ” .“ Xót người tựa cửa hôm mai ,Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ ?Sân Lai cách mấy nắng mưa ,Có khi gốc tử đã vừa người ôm ”Kiều xót xa khi cha mẹ đã già yếu mà ngày ngày vẫn tựa cửa ngóng tin con, nàng còn xót xa bởi mình không tự tay chăm nom được cha mẹ và hiện thời ai là người chăm nom. Thành ngữ “ Quạt nồng ấp lạnh ” và điển cố “ sân lai ” ” gốc tử ” đều nói lên tâm trạng nhớ thương tấm lòng hiếu thảo của Kiều .Nhớ về cha mẹ còn tưởng tượng ra cảnh giờ đây quê nhà đã thay đổi, mà sự thay đổi khiến nàng lo ngại nhất là “ Có khi gốc tử đã vừa người ôm ” nghĩa là cha mẹ mỗi ngày thêm một già yếu nàng thì không thể nào chăm nom. Cụm từ “ cách mấy nắng mưa ” vừa nói được thời hạn xa cách qua bao mùa mưa nắng vừa nói lên sự tàn phá của tự nhiên, của nắng mưa so với con người và cảnh vật, lần nào nhớ về cha mẹ Kiều cũng “ nhớ ơn chín chữ cao sâu ” và luôn ân hận day dứt vì đã phụ công sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ .Nỗi nhớ của nàng được gửi gắm vào chiều dài thời hạn, chiều sâu khoảng trống thế cho nên mà càng thêm sâu xa. Đến đây ta hiểu tại sao trong nỗi nhớ thương Kiều lại nhớ Kim Trọng trước cha mẹ sau, phải chăng trong hai chữ tình – chữ hiếu nàng đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Còn với Kim Trọng trước khi về Liêu dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng vào Kiều bao nhiêu .“ Giữ vàng giữ ngọc cho hayCho đành lòng kẻ chân mây với trời ”Vậy là giờ đây, tấm thân Kiều đã bị hoen ố, nàng đã bạc nghĩa chàng Kim cho nên vì thế nàng luôn ân hận, day dứt như một kẻ phụ tình. Nỗi đau ấy cứ xé tâm can nàng khiến nàng luôn nhớ đến Kim Trọng, nhớ tình nhân trước nhớ cha mẹ sau, điều đó trọn vẹn tương thích với quy luật tâm ý của Kiều. Đồng thời bộc lộ sự tinh xảo trong ngòi bút miêu tả tâm ý của Nguyễn Du .Điều đáng chú ý quan tâm là dù trong thực trạng đơn độc ở lầu Ngưng Bích Kiều là người đáng thương nhất nhưng trái tim Kiều đầy yêu thương nhân hậu vị tha. Nàng là người tình thủy chung, là người con rất mực hiếu thảo, thật đáng trân trọng biết bao .Tóm lại bằng việc sử dụng ngôn từ độc thoại nội tâm, những từ ngữ hình ảnh tinh xảo. Qua đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” nói chung và tám câu thơ trên nói riêng Nguyễn Du đã khắc họa thành công xuất sắc và thật xúc động lỗi nhớ tình nhân, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Qua đây cho thấy, Kiều không chỉ là một cô gái tài sắc vẹn toàn mà còn là người thủy chung hiếu nghĩa. Đồng thời đoạn thơ cho ta thấy được tấm lòng ngợi ca trân trọng vẻ đẹp phẩm chất của con người, đặc biệt quan trọng là người phụ nữ trong xã hội xưa .
Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Chọn Lọc – Bài 6
Với nhu yếu đề bài nêu “ cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích tinh lọc ” thì những em không nên bỏ lỡ bài văn mẫu gợi ý dưới đây .Thúy Kiều là nhân vật lí tưởng của Nguyễn Du với sự toàn vẹn về tài và sắc nhưng cuộc sống Kiều lại long đong, lận đận. Qua nhân vật Thúy Kiều, tác giả muốn gửi gắm những khát vọng sống, khát vọng yêu mạnh liệt nhất. Trong những năm tháng đày đọa bản thân, cảnh kiều sống ở lầu Ngưng Bích khiến người đọc rưng rưng. Nguyễn Du đã gợi tả thành công xuất sắc hình dáng và vẻ đẹp tâm hồn của Thúy Kiều khi sống ở chốn lầu xanh qua đoạn “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” .Cuộc đời của Thúy Kiều sau khi rơi vào tay Mã Giám Sinh là những chuỗi ngày đằng đằng nhớ thương và nước mắt. Thúy Kiều bị chà đạp và vùi dập không xót thương. Những kẻ mua thịt bán người đã không từ mọi thủ đoạn để có được Kiều, và rồi để hành hạ Kiều. Thúy Kiều đã định tìm đến cái chết để giải thoát bản thân nhưng Tú Bà đã biết được và đem Kiều sống tại lầu Ngưng Bích – một nơi lạnh lẽo tình người. Thực chất hành vi này của mụ chính là giam lỏng kiều, từ từ buộc Kiều tiếp khách .Trong khung cảnh này, Thúy Kiều vẫn luôn nhung nhớ về chốn cũ, về người xưa. Nỗi nhớ ấy da diết và day dứt :Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờBên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa khi nào cho phaiDù trong thực trạng éo le như thế này nhưng tấm lòng son của Thúy Kiều vẫn nhung nhớ tới một người khi tưởng lại những kỉ niệm êm đẹp từng có. Kiều xót xa kkhi nghĩ tới cảnh Kim Trọng còn mong đợi tin tức của nàng. Rồi nhìn lại mình, thấy nhơ nhuốc và hoen ố. Thúy Kiều đã không hề giữ trọn lời hứa với chàng Kim. Nàng nằng “ tấm son gột rửa khi nào cho phai ”, những gì nang chịu đựng, những gì kẻ xấu làm với này biết khi nào chàng Kim thấu, biết khi nào hoàn toàn có thể gột rửa đây ? Một tiếng lòng đầy đau đớn và thê lương .Nghĩ về tình nhân đã xót, Thúy Kiều còn xót xa hơn khi nghĩ về cha mẹ :Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấm lạnh những ai đó chờSân Lai cách mấy nắng mưaCó khi ngồi gốc tứ đã vừa người ômThúy Kiều chua xót khi nghĩ cảnh cha mẹ đã già yếu, héo hon từng ngày. Nàng lo ngại không biết có ai chăm nom cho cha mẹ hay không. Nàng ân hận và chua xót khi không được phụng dưỡng mẹ già. Một người con gái hiếu thảo, nhưng đành lặng lẽ nhớ và lặng lẽ chờ mong ngày sum vầy. Thúy Kiều – một người con gái dù sống trong cảnh nhơ nhuốc nhưng chữ hiếu và chữ tình vẫn còn da diết trong trái tim của Kiều .Mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh để khắc họa được tâm trạng đầy bộn bề giữa một khung cảnh ảm đạm, tái tê khiến người đọc không cầm được xúc cảm. Nguyễn Du với những nét vẽ tài tình đã vẽ lên một bức tranh tuyệt đẹp, một vẻ đẹp đến thê lương đời sống của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích .
Xem thêm🌷 Thuyết Minh Truyện Kiều ❤️️ 12 Bài Văn Mẫu Hay Nhất

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Sinh Động – Bài 7
Bài văn mẫu “ cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích sinh động ” dưới đây sẽ là một trong những tài liệu tìm hiểu thêm có ích dành cho bạn đọc và những em học viên .Nguyễn Du – Đại thi hào dân tộc bản địa, danh nhân văn hóa quốc tế, người có “ con mắt nhìn thấu cả sáu cõi, tấm lòng nghĩ suốt cả nghìn đời ”. “ Truyện Kiều ” là tác phẩm thành công xuất sắc nhất của ông ; đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” được trích từ “ Truyện Kiều ” diễn đạt tinh xảo, thâm thúy tâm trạng của Thúy Kiều trước cảnh vật .Đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” thuộc vào phần hai “ Gia biến và lưu lạc ”. Trích đoạn là khúc tâm tình đầy xúc động của cô gái trẻ lần đầu bước ra khỏi chốn “ êm đềm trướng rủ màn che ”. Với thẩm mỹ và nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, đoạn thơ như bản đàn nhiều cung bậc tâm trạng của nàng. Đó là nỗi đơn độc, buồn tủi, là tấm lòng thủy chung, hiếu thảo nàng dành cho tình nhân và cha mẹ .Từ trong nỗi đơn độc, phiền muộn, nàng hướng về quê nhà, mái ấm gia đình, những người thân trong gia đình quý. Nỗi nhớ tiên phong, nàng dành cho Kim Trọng. Có lẽ bởi trước đó nàng bán mình chuộc cha để làm tròn chữ hiếu với cha mẹ, chỉ có chữ duyên với Kim Trọng, nàng phải trao lại cho em, nên hẳn trong lòng còn nhiều do dự, day dứt khi để duyên ai phải lỡ làng .
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng.
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Nhịp thơ như nhịp trái tim yêu đang thổn thức, rỉ máu. Nỗi nhớ ấy thật thiết tha, nồng cháy. Nỗi nhớ trào lên khiến hình ảnh đêm thề nguyền, đính ước hiện ra chân thực, sôi động ngay trước mắt nàng. Đó là hiệu suất cao diễn đạt tiêu biểu vượt trội của từ “ tưởng ” mà Nguyễn Du đã khôn khéo sử dụng trong những vần thơ tiên phong diễn đạt nỗi nhớ của nàng Kiều .Mới hôm nào, lứa đôi cùng thề nguyền, hẹn ước dưới trăng, vầng trăng còn đó mà giờ đây đã đôi người đôi ngả. Nàng tưởng tượng chàng Kim vẫn ngày ngóng đêm trông tin nàng trong đau khổ, vô vọng. Nghĩ đến chàng, rồi lại nghĩ đến thân phận của mình, bơ vơ, lưu lạc nơi chân trời góc bể, đất khách quê người, biết khi nào tấm lòng son sắt, chung thủy của nàng dành cho chàng Kim phai nhạt đi thì lúc ấy, có lẽ rằng nàng mới bớt đau khổ, dằn vặt .
Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm
Sau nỗi nhớ tình nhân đến quặn thắt, nàng càng xót xa khi nghĩ về cha mẹ. Không xót xa sao nổi khi nghĩ đến cảnh cha già, mẹ héo tựa cửa nhìn xa, ngóng trông tin con mòn mỏi. Rồi khi trời oi nóng, biết ai quạt mát cho cha mẹ yên giấc, khi trời giá lạnh, biết ai ấp ủ chăn ấm cho cha mẹ nằm. Các thành ngữ và điển cố “ tựa cửa hôm mai ”, “ quạt nồng ấp lạnh ”, “ sân lai ”, “ gốc tử ” để biểu lộ nỗi xót xa, lo ngại, bồn chồn của người con có hiếu dù đang trong thực trạng éo le, vẫn đau đáu nghĩ về cha mẹ trong niềm nhớ thương khôn nguôi .
Nỗi nhớ đầy vơi nàng dành cho những người thân yêu nhất, rồi nàng lại quay về với cảnh ngộ của chính mình. Mỗi cảnh vật đang hiện hữu trước mắt đều như khơi lên trong lòng nàng một nỗi buồn thê lương. Nỗi buồn ấy càng lúc càng nhấn chìm nàng xuống đáy sâu của vực thẳm đau khổ.
Phân tích 8 câu thơ giữa đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích – Mẫu 8
Nguyễn Du sống trong một thời đại đầy biến động. Lịch sử Việt Nam giai đoạn cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX vô cùng thối nát, mục ruỗng. Đời sống nhân dân vì vậy mà vô cùng cực khổ, và khổ nhất, đó chính là những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Kiệt tác Truyện Kiều đã phản ánh được hiện thực nghiệt ngã đó, lên tiếng tố cáo những bất công của xã hội và bênh vực người phụ nữ. Đọc đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích, người đọc cảm nhận được tâm trạng cô đơn buồn tủi và tấm lòng thuỷ chung hiếu thảo của Thuý Kiều. Điều này được thể hiện rõ trong tám câu thơ giữa trong đoạn trích.
Nỗi nhớ thương của Kiều được tác giả nói đến với hai nỗi nhớ chủ yếu: nhớ người yêu và nhớ thương, lo lắng cho cha mẹ già. Lúc này là sau khi gia đình Kiều gặp cơn nguy biến. Do thằng bán tơ vu oan, cha và em Kiều bị bắt giam. Để chuộc cha, Kiều quyết định bán mình. Tưởng gặp được nhà tử tế, ai dè bị bắt vào chốn lầu xanh, Kiều uất ức định tự tử. Tú Bà – chủ quán lầu xanh vờ hứa hẹn gả chồng cho nàng, đem nàng ra giam lỏng ở lầu Ngưng Bích, sau đó mụ sẽ nghĩ cách để bắt nàng phải tiếp khách làng chơi.
Trong hoàn cảnh này, nàng đã nhớ tới người yêu và cha mẹ. Nguyễn Du đã khéo léo để nàng Kiều nhớ Kim Trọng trước, cha mẹ sau. Bởi, trước hết nó phù hợp với quy luật tâm lí của tuổi trẻ. Hơn nữa, trong cơn gia biến, Kiều đã hi sinh chữ tình vì chữ hiếu. Nàng đã bán mình chuộc cha, làm tròn đạo hiếu. Với cha mẹ, nàng đã đền đáp được công ơn sinh thành và dưỡng dục cao như núi, dài như bể của cha mẹ. Vì vậy nàng không có gì phải ăn năn, day dứt. Thế nhưng, còn với chàng Kim, nàng đã không làm tròn được lời thề đính ước giữa chàng và nàng:
Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ.Bên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Động từ tưởng thể hiện được nỗi nhớ buổi thề nguyền đính ước giữa chàng và nàng. Thúy Kiều tưởng tượng Kim Trọng đang nhớ về mình trong vô vọng. Kiều nhớ về đêm trăng tình tự của Kim – Kiều với lời thề thủy chung, son sắt. Nàng hình dung cảnh Kim Trọng đang ngày đêm thương nhớ mình, khắc khoải chờ tin nàng. Bao nhiêu nhớ thương, bao nhiêu đau đớn kết lại trong câu thơ. Có người nói rằng ở đây còn có cả nỗi tủi hổ của Kiều khi “tấm son” đã bị cuộc đời làm cho nhơ nhuốc không sao gột rửa được. Vẫn biết Kiều là người luôn có ý thức về bản thân, về nhân cách, về phẩm giá của mình. Cho nên, khi được mời ra cho Mã Giám Sinh xem mặt, nàng mới có cái cảm giác “trông gương mặt dày”. Nhưng trong câu thơ này, hiểu như thế e là chưa đúng,bởi từ “gột rửa” mà Nguyễn Du dùng. Thường thì nghĩa của từ này là kì cọ, làm cho sạch những vết bẩn dây vào, nhưng ở đây nhà thơ đã không dùng từ này với nghĩa đó. Dưới hình thức của một câu hỏi, ông để cho Kiều tự khẳng định sự thủy chung của mình, tấm lòng son – tình cảm thủy chung son sắt với chàng Kim làm sao có thể gột rửa được đây. Chính từ “gột rửa” đã khẳng định một cách chắc chắn, đinh ninh về tình cảm thủy chung của Kiều dành cho Kim Trọng. Hơn nữa, tới giờ phút Kiều bị đưa ra lầu Ngưng Bích, nàng chưa làm gì phải tủi hổ với chàng Kim. Khi bị đưa ra lầu xanh, nàng đã quyết lấy cái chết để bảo toàn danh tiết. Kiều đã rất đau đớn, xót xa khi nghĩ về Kim Trọng, nhưng chắc nàng không có gì phải hổ thẹn với lòng mình lúc này.
Tiếp theo là Kiều nhớ đến cha mẹ, nàng đã làm tròn đạo hiếu, nhưng không vì thế mà nỗi nhớ cha mẹ kém phần day dứt:
Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?Sân Lai cách mấy nắng mưaCó khi gốc tử đã vừa người ôm.
Khi viết về nỗi nhớ cha mẹ của Kiều, Nguyễn Du dùng từ xót. Từ này thể hiện nỗi nhớ thương quặn lòng của một đứa con hiếu thảo. Nguyễn Du sử dụng thành ngữ quạt nồng ấp lạnh, điển cố sân Lai, gốc tử để nói lên nỗi xót xa của nàng khi cha mẹ đã già mà không được chăm sóc chu đáo. Còn gì xót xa hơn khi nghĩ đến cha mẹ đã già mà vẫn phải nhớ thương, ngày đêm lo lắng cho mình, vẫn tựa cửa chờ ngóng tin con. Là người con chí hiếu, Kiều đã quyết “bán mình chuộc cha”, nhưng giờ đây nơi nghìn trùng xa cách, nàng vẫn không nguôi được nỗi nhớ thương, xót xa cho cha mẹ già. Ai sẽ thay mẹ chăm sóc cha mẹ luôn là câu hỏi xoáy sâu tâm can nàng.
Đoạn thơ đã miêu tả được tấm chân tình, vẻ đẹp cao cả của nhân vật Thúy Kiều. Nói đến Kiều, người ta thường nói đến cái tài, cái sắc, nhưng chính cái tình của Kiều đối với gia đình, đối với người yêu, đối với tất thảy mọi người trong cuộc đời này mới là điều làm nên nhân cách cao đẹp của Kiều.
Phân tích 8 câu thơ giữa đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích – Mẫu 9
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ.Bên trời góc bể bơ vơ,Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.Xót người tựa cửa hôm mai,Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?Sân Lai cách mấy nắng mưa,Có khi gốc tử đã vừa người ôm”
Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc, danh nhân văn hóa Thế giới, tên tuổi của ông gắn liền với tác phẩm “Truyện Kiều”– kiệt tác số một của văn học trung đại Việt Nam, ngoài giá trị nội dung sâu sắc “Thúy Kiều”còn rất thành công về nghệ thuật. Với nghệ thuật tả người qua bút pháp ước lệ tương đương, tả cảnh thiên nhiên qua bút pháp tả và hợi thì nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật cũng rất xuất sắc. Tiêu biểu là đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” và điển hình là tám câu thơ trên đã khắc họa một cách xúc động về nỗi nhớ người yêu, nhớ bố mẹ của Thúy Kiều, qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm của chính nhân vật.
Sau khi biết mình bị lừa vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú Bà vì sợ mất vốn lẫn lời nên đã hứa đợi Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế rồi mụ đưa Kiều ra lầu Ngưng Bích, thực chất là giam lỏng nàng. Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống ở lầu Ngưng Bích với tâm trạng cô đơn buồn tủi. Trước mắt nàng chỉ là một không gian mênh mông với non xa trăng gần, với những cồn cát bụi bay mù mịt, còn thời gian thì tuần hoàn khép kín không gian và thời gian ấy như giam hãm con người, khiến nàng cảm thấy cô đơn buồn tủi đau đớn, tan nát cõi lòng
Đầu tiên, Kiều nhớ đến Kim Trọng.
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ”
Chữ tưởng ở đây có nghĩa là hồi tưởng, nhớ lại. Nhớ về Kim Trọng là nhớ về người yêu nên bao giờ Kiều cũng nhớ về lời thề đôi lứa. “chén đồng”là chén rượu thề nguyền, đồng lòng, đồng dạ mà Kiều và Kim Trọng đã uống dưới ánh trăng vằng vặc:
“Vầng trăng vằng vặc giữa trờiĐinh linh hai miệng một lời song song”
Vầng trăng kia vẫn còn, chén rượu thề nguyền chưa ráo mà nay tình duyên đã chia cắt đột ngột. Câu thơ như có nhịp thổn thức của trái tim yêu thương đang rỉ máu.
Nhớ về Kim Trọng đau đớn hình dung là cảnh ở Liêu Dương xa xôi cách trở, Kim Trọng không hề hay biết Kiều đã bán mình chuộc cha mà vẫn hướng về Kiều chờ tin mà uổng công vô ích. Càng nhớ chàng bao nhiêu thì Kiều càng thương cho số phận mình bấy nhiêu:
“Bên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa bao giờ cho phai”
Thương thân mình bơ vơ trên trời, góc bể, càng nuối tiếc cho mối tình đầu. câu thơ Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.”có thể hiểu tấm son của Kiều đã bị hoen ố nàng không còn là một thiếu nữ phòng khuê, nhưng có thể hiểu “tấm son”là tấm lòng chung thủy son sắc của nàng dành cho Kim Trọng chẳng bao giờ nguôi ngoai. Đặt trong hoàn cảnh cô đơn Kiều đã tạm để tấm lòng mình lắng xuống và nhớ đến Kim Trọng. Đó là sự vị tha và tấm lòng chung thủy của một người.
Chưa vơi nỗi nhớ người yêu, tâm can Kiều lại càng chồng chất nỗi nhớ thương cha mẹ, nên nhớ tới Kim Trọng nàng “tưởng”thì nhớ tới cha mẹ nàng “xót”.
“Xót người tựa cửa hôm mai,Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?Sân Lai cách mấy nắng mưa,Có khi gốc tử đã vừa người ôm”
Kiều xót xa khi bố mẹ đã già yếu mà ngày ngày vẫn tựa cửa ngóng tin con, nàng còn xót xa bởi mình không tự tay chăm sóc được cha mẹ và hiện thời ai là người chăm nom. Thành ngữ “Quạt nồng ấp lạnh ” và điển cố “sân lai””gốc tử”đều nói lên tâm trạng nhớ thương tấm lòng hiếu thảo của Kiều.
Nhớ về cha mẹ còn tưởng tượng ra cảnh giờ đây quê nhà đã đổi thay, mà sự đổi thay khiến nàng lo lắng nhất là “Có khi gốc tử đã vừa người ôm”nghĩa là cha mẹ mỗi ngày thêm một già yếu nàng thì chẳng thể nào chăm sóc. Cụm từ “cách mấy nắng mưa” vừa nói được thời gian xa cách qua bao mùa mưa nắng vừa nói lên sự tàn phá của tự nhiên, của nắng mưa đối với con người và cảnh vật, lần nào nhớ về cha mẹ Kiều cũng “nhớ ơn chín chữ cao sâu”và luôn ân hận day dứt vì đã phụ công sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Nỗi nhớ của nàng được gửi gắm vào chiều dài thời gian, chiều sâu không gian bởi vậy mà càng thêm sâu xa. Đến đây ta hiểu tại sao trong nỗi nhớ thương Kiều lại nhớ Kim Trọng trước cha mẹ sau, phải chăng trong hai chữ tình – chữ hiếu nàng đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Còn với Kim Trọng trước khi về Liêu dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng vào Kiều bao nhiêu.
“Giữ vàng giữ ngọc cho hayCho đành lòng kẻ chân mây với trời”
Vậy là giờ đây, tấm thân Kiều đã bị hoen ố, nàng đã phụ bạc chàng Kim vì thế nàng luôn ân hận, day dứt như một kẻ phụ tình. Nỗi đau ấy cứ xé tâm can nàng khiến nàng luôn nhớ đến Kim Trọng, nhớ người yêu trước nhớ cha mẹ sau, điều đó hoàn toàn phù hợp với quy luật tâm lý của Kiều. Đồng thời thể hiện sự tinh tế trong ngòi bút miêu tả tâm lý của Kiều. Đồng thời thể hiện sự tinh tế trong ngòi bút miêu tả tâm lý của Nguyễn Du. Điều đáng lưu ý là dù trong hoàn cảnh cô đơn ở lầu Ngưng Bích Kiều là người đáng thương nhất nhưng trái tim Kiều đầy yêu thương nhân hậu vị tha. Nàng là người tình thủy chung, là người con rất mực hiếu thảo, thật đáng trân trọng biết bao.
Tóm lại bằng việc sử dụng ngôn ngữ độc thoại nội tâm, những từ ngữ hình ảnh tinh tế. Qua đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” nói chung và tám câu thơ trên nói riêng Nguyễn Du đã khắc họa thành công và thật xúc động lỗi nhớ người yêu, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Qua đây cho thấy, Kiều không chỉ là một cô gái tài sắc vẹn toàn mà còn là người thủy chung hiếu nghĩa. Đồng thời đoạn thơ cho ta thấy được tấm lòng ngợi ca trân trọng vẻ đẹp phẩm chất của con người, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội xưa.
Cảm nhận về 8 câu thơ giữa Kiều ở lầu Ngưng Bích mẫu 10
Trong bài thơ “Kiều ở lầu Ngưng Bích”, tám câu thơ giữa đã thể hiện tâm trạng nhớ nhung Kim Trọng và gia đình cùng hoàn cảnh tội nghiệp đáng thương của Kiều ở nơi đất khách quê người. Hai câu thơ: “Tưởng người dưới nguyệt chén đồng/Tin sương luống những rày trông mai chờ” tái hiện kỷ niệm đôi lứa từng được cùng Kim Trọng uống rượu dưới ánh trăng vằng vặc. Đó là nỗi nhớ tình đầu đậm sâu của mình. Nhớ về chàng Kim, Kiều nhớ về chén rượu thề nguyền đính ước, minh chứng tình yêu đẹp đẽ của họ dưới ánh trăng. Dù cho Kiều đã trao duyên cho em mình nhưng có lẽ nàng Kiều vẫn chưa thể quên đi tình yêu của mình. Nàng còn lo sợ cho chàng Kim chờ mong tin tức của mình trong vô ích. Càng thương nhớ chàng Kim bao nhiêu thì hai câu thơ tiếp theo thể hiện sự xót thương của Kiều cho chính số phận, cuộc đời của mình “Bên trời góc bể bơ vơ/Tấm son gột rửa bao giờ cho phai”. Kiều không chỉ thương cho số phận ba chìm bảy nổi bơ vơ tột cùng của mình mà còn thương cho sự trong trắng, trinh bạch của đời mình đã bị phá hủy, không thể gột sạch được. Hình ảnh “tấm son” là hình ảnh ẩn dụ của tấm lòng trinh bạch của Kiều, nay đã chẳng thể trở về sự trong trắng nguyên vẹn, ấm êm ngày xưa. Cuối cùng, 4 câu thơ còn lại đó chính là nỗi nhớ thương của Kiều dành cho bố mẹ của mình:
“Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ”
Hình ảnh “người tựa cửa” đó là hình ảnh của bố mẹ mà Kiều tưởng tượng đang đứng trông chờ nàng trở về. Hình ảnh “quạt nồng, ấp lạnh” và câu hỏi tu từ cho thấy nỗi lo lắng, bận tâm của Kiều về việc ai sẽ chăm sóc cho bố mẹ thay nàng. Nhớ về bố mẹ, ta thấy được nỗi đau đớn, xót xa của nàng Kiều khi giờ đây, bố mẹ chẳng có ai để ủ ấm chăn vào mùa đông và quạt mát cho bố mẹ vào mùa hè nữa. Hai câu thơ “Sân Lai cách mấy nắng mưa/ Có khi gốc tử đã vừa người ôm” có sử dụng điển tích “Sân Lai, gốc tử” cho thấy tấm lòng hiếu thảo của nàng đối với cha mẹ nơi quê nhà. Hình ảnh “cách mấy nắng mưa” cho thấy sự cách biệt cha mẹ ở cả không gian và thời gian của Kiều. Ở nơi đất khách quê người, nàng không chỉ lo lắng cho cha mẹ mà còn cảm thấy đau đớn tột cùng, xót xa cho chính mình. Tóm lại, tám câu thơ giữa bài thơ đã cho thấy tâm trạng đau đớn, xót xa đến tột cùng của nàng Kiều ở nơi đất khách quê người.
Xem thêm: Hướng dẫn cách làm cửa nhôm Việt Pháp chi tiết tỷ mỷ nhất
Hướng dẫn cách 🔥Nhận Thẻ Cào 50k Miễn Phí🔥 cực hay

Source: https://camnangbep.com
Category: Học tập
DTA City cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây:
Dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
Việt đoạn văn cảm nhận về nỗi nhớ Kim Trọng của Kiều
Cảm nhận của em về 8 câu thơ đầu trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ngắn nhất
Cảm nhận 4 câu thơ về nỗi nhớ Kim Trọng
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng Có khi gốc tử đã vừa người ôm
Viết đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về nỗi nhớ
Nỗi nhớ của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích

#Cảm #Nhận #Của #Về #Câu #Thơ #Giữa #Trong #Đoạn #Trích #Kiều #Ở #Lầu #Ngưng #Bích

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤ ️ ️ Văn Mẫu ✅ Tham Khảo Tuyển Tập Những Bài Văn Mẫu Đặc Sắc .

DTA City cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây:

  • Dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
  • Việt đoạn văn cảm nhận về nỗi nhớ Kim Trọng của Kiều
  • Cảm nhận của em về 8 câu thơ đầu trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
  • Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ngắn nhất
  • Cảm nhận 4 câu thơ về nỗi nhớ Kim Trọng trong truyện kiều
  • Tưởng người dưới nguyệt chén đồng Có khi gốc tử đã vừa người ôm
  • Viết đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về nỗi nhớ
  • Nỗi nhớ của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích


Dàn Ý Cảm Nhận 8 Câu Thơ Giữa Kiều Ở Lầu Ngưng Bích

Scr. vn san sẻ cho bạn mẫu dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích cụ thể, hãy tìm hiểu thêm ngay nhé !

I. Mở bài: Giới thiệu tác giả, tác phẩm

Bạn đang đọc: Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤️️

  • Nguyễn Du là một đại thi hào của dân tộc, ông có rất nhiều tác phẩm để lại nhiều tiếng vang
  • Tác phẩm “Truyện Kiều” là một tuyệt phẩm của tác giả Nguyễn Du.
  • Đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” là một đoạn trích hay nó đã lột tả được tâm trạng của Thúy Kiều.

– Giới thiệu 8 câu giữa : Nỗi nhớ của Kiều khi đứng trước lầu Ngưng Bích

II. Thân bài

* Khái quát về Thúy Kiều và hoàn cảnh đưa đẩy nàng đến như bây giờ

* Khái quát về đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích”: Sau khi biết mình bị lừa bán vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú bà vì sợ mất tiền nên đã hứa khi nào Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế, nhưng lại đưa nàng ra lầu Ngưng bích, thực chất là giam lỏng nàng. Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống một mình ở lầu ngưng bích với tâm trạng cô đơn buồn tủi

* Khái quát nội dung tám câu thơ: Là nỗi nhớ thương của Kiều về người yêu và cha mẹ

* Nỗi nhớ về người yêu:

“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ
Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai”

=> Nỗi nhớ tình nhân da diết .=> tâm trạng của Thúy Kiều khi nhớ về Kim Trọng mối tình đầu của nàng trong sự ê chề, bẽ bàng, tủi nhục

* Nỗi nhớ về cha mẹ

“Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”

=> Kiều là một con người hiếu thảo .

* Kiều nhớ đến người yêu trước khi nhớ đến cha mẹ

  • Khi đặt chung giữa hai chữ tình và hiếu, Kiều đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha, Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành. Còn với Kim Trọng, trước khi về Liêu Dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng rất nhiều vào Kiều. Nhưng giờ đây, tấm thân của Kiều đã hoen ố, nên nàng càng ân hận và day dứt hơn.
  • Điều này hoàn toàn phù hợp với quy luật tâm lí.

=> Thể hiện sự tinh xảo trong ngòi bút miêu tả tâm lí của Nguyễn Du .

* Nghệ thuật:

  • Ngôn ngữ độc thoại nội tâm.
  • Hình ảnh, từ ngữ tinh tế.

III. Kết bài: Tổng kết nội dung, nêu cảm nhận của em.

Viết Đoạn Văn Ngắn Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích – Bài 1

“ Viết đoạn văn ngắn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ” – với nhu yếu này thì chúng tôi đã tinh lọc ra được bài văn mẫu sau đây để gợi ý cho bạn đọc .Trong bài thơ “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ”, tám câu thơ giữa đã biểu lộ tâm trạng nhớ nhung Kim Trọng và mái ấm gia đình cùng thực trạng tội nghiệp đáng thương của Kiều ở nơi đất khách quê người. Hai câu thơ “ Tưởng người dưới nguyệt chén đồng / Tin sương luống những rày trông mai chờ ” tái hiện kỷ niệm đôi lứa từng được cùng Kim Trọng uống rượu dưới ánh trăng vằng vặc. Đó là nỗi nhớ tình đầu đậm sâu của mình .Nhớ về chàng Kim, Kiều nhớ về chén rượu thề nguyền đính ước, vật chứng tình yêu xinh xắn của họ dưới ánh trăng. Dù cho Kiều đã trao duyên cho em mình nhưng có lẽ rằng nàng Kiều vẫn chưa thể quên đi tình yêu của mình. Nàng còn lo ngại cho chàng Kim chờ mong tin tức của mình trong vô ích. Càng thương nhớ chàng Kim bao nhiêu thì hai câu thơ tiếp theo biểu lộ sự xót thương của Kiều cho chính số phận, cuộc sống của mình “ Bên trời góc bể bơ vơ / Tấm son gột rửa khi nào cho phai ” .Kiều không chỉ thương cho số phận ba chìm bảy nổi bơ vơ tột cùng của mình mà còn thương cho sự trong sáng, trinh bạch của đời mình đã bị tàn phá, không hề gột sạch được. Hình ảnh “ tấm son ” là hình ảnh ẩn dụ của tấm lòng trinh bạch của Kiều, nay đã chẳng thể quay trở lại sự trong trắng nguyên vẹn, ấm êm thời xưa. Cuối cùng, 4 câu thơ còn lại đó chính là nỗi nhớ thương của Kiều dành cho cha mẹ của mình :“ Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ ”Hình ảnh “ người tựa cửa ” đó là hình ảnh của cha mẹ mà Kiều tưởng tượng đang đứng trông chờ nàng trở về. Hình ảnh “ quạt nồng, ấp lạnh ” và câu hỏi tu từ cho thấy nỗi lo ngại, bận tâm của Kiều về việc ai sẽ chăm nom cho cha mẹ thay nàng. Nhớ về cha mẹ, ta thấy được nỗi đau đớn, xót xa của nàng Kiều khi giờ đây, cha mẹ chẳng có ai để ủ ấm chăn vào mùa đông và quạt mát cho cha mẹ vào mùa hè nữa .Hai câu thơ “ Sân Lai cách mấy nắng mưa / Có khi gốc tử đã vừa người ôm ” có sử dụng điển tích “ Sân Lai, gốc tử ” cho thấy tấm lòng hiếu thảo của nàng so với cha mẹ nơi quê nhà. Hình ảnh “ cách mấy nắng mưa ” cho thấy sự cách biệt cha mẹ ở cả khoảng trống và thời hạn của Kiều. Ở nơi đất khách quê người, nàng không chỉ lo ngại cho cha mẹ mà còn cảm thấy đau đớn tột cùng, xót xa cho chính mình. Tóm lại, tám câu thơ giữa bài thơ đã cho thấy tâm trạng đau đớn, xót xa đến tột cùng của nàng Kiều ở nơi đất khách quê người .

Tham khảo 👉Cảm Nhận Chị Em Thúy Kiều Và Thuý Vân ❤️️ 15 Bài Văn Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Hay Nhất – Bài 2

Tham khảo những gợi ý trong bài văn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích hay nhất sau đây, nó sẽ giúp những em học viên triển khai xong tốt bài văn của mình .Nguyễn Du sống trong một thời đại đầy dịch chuyển. Lịch sử Nước Ta quá trình cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX vô cùng thối nát, mục ruỗng. Đời sống nhân dân vì thế mà vô cùng cực khổ, và khổ nhất, đó chính là những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Kiệt tác Truyện Kiều đã phản ánh được hiện thực nghiệt ngã đó, lên tiếng tố cáo những bất công của xã hội và bênh vực người phụ nữ .Đọc đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích, người đọc cảm nhận được tâm trạng đơn độc buồn tủi và tấm lòng thuỷ chung hiếu thảo của Thuý Kiều. Điều này được bộc lộ rõ trong tám câu thơ giữa trong đoạn trích .Nỗi nhớ thương của Kiều được tác giả nói đến với hai nỗi nhớ hầu hết : nhớ tình nhân và nhớ thương, lo ngại cho cha mẹ già. Lúc này là sau khi mái ấm gia đình Kiều gặp cơn nguy biến. Do thằng bán tơ vu oan, cha và em Kiều bị bắt giam. Để chuộc cha, Kiều quyết định hành động bán mình. Tưởng gặp được nhà tử tế, ai dè bị bắt vào chốn lầu xanh, Kiều uất ức định tự tử. Tú Bà – chủ quán lầu xanh vờ hứa hẹn gả chồng cho nàng, đem nàng ra giam lỏng ở lầu Ngưng Bích, sau đó mụ sẽ nghĩ cách để bắt nàng phải tiếp khách làng chơi .Trong thực trạng này, nàng đã nhớ tới tình nhân và cha mẹ. Nguyễn Du đã khôn khéo để nàng Kiều nhớ Kim Trọng trước, cha mẹ sau. Bởi, trước hết nó tương thích với quy luật tâm lí của tuổi trẻ. Hơn nữa, trong cơn gia biến, Kiều đã hi sinh chữ tình vì chữ hiếu. Nàng đã bán mình chuộc cha, làm tròn đạo hiếu. Với cha mẹ, nàng đã đền đáp được công ơn sinh thành và dưỡng dục cao như núi, dài như bể của cha mẹ. Vì vậy nàng không có gì phải ăn năn, day dứt. Thế nhưng, còn với chàng Kim, nàng đã không làm tròn được lời thề đính ước giữa chàng và nàng :

Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.

Động từ tưởng bộc lộ được nỗi nhớ buổi thề nguyền đính ước giữa chàng và nàng. Thúy Kiều tưởng tượng Kim Trọng đang nhớ về mình trong vô vọng. Kiều nhớ về đêm trăng tình tự của Kim – Kiều với lời thề thủy chung, son sắt. Nàng tưởng tượng cảnh Kim Trọng đang ngày đêm thương nhớ mình, khắc khoải chờ tin nàng. Bao nhiêu nhớ thương, bao nhiêu đau đớn kết lại trong câu thơ .Có người nói rằng ở đây còn có cả nỗi tủi hổ của Kiều khi “ tấm son ” đã bị cuộc sống làm cho nhơ nhuốc không sao gột rửa được. Vẫn biết Kiều là người luôn có ý thức về bản thân, về nhân cách, về phẩm giá của mình. Cho nên, khi được mời ra cho Mã Giám Sinh xem mặt, nàng mới có cái cảm xúc “ trông khuôn mặt dày ” .Nhưng trong câu thơ này, hiểu như thế e là chưa đúng, bởi từ “ gột rửa ” mà Nguyễn Du dùng thường thì nghĩa của từ này là kì cọ, làm cho sạch những vết bẩn dây vào, nhưng ở đây nhà thơ đã không dùng từ này với nghĩa đó. Dưới hình thức của một câu hỏi, ông để cho Kiều tự chứng minh và khẳng định sự thủy chung của mình, tấm lòng son – tình cảm thủy chung son sắt với chàng Kim làm thế nào hoàn toàn có thể gột rửa được đây .Chính từ “ gột rửa ” đã khẳng định chắc chắn một cách chắc như đinh, đinh ninh về tình cảm thủy chung của Kiều dành cho Kim Trọng. Hơn nữa, tới giờ phút Kiều bị đưa ra lầu Ngưng Bích, nàng chưa làm gì phải tủi hổ với chàng Kim. Khi bị đưa ra lầu xanh, nàng đã quyết lấy cái chết để bảo toàn danh tiết. Kiều đã rất đau đớn, xót xa khi nghĩ về Kim Trọng, nhưng chắc nàng không có gì phải hổ thẹn với lòng mình lúc này .Tiếp theo là Kiều nhớ đến cha mẹ, nàng đã làm tròn đạo hiếu, nhưng không cho nên vì thế mà nỗi nhớ cha mẹ kém phần day dứt :

Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm.

Khi viết về nỗi nhớ cha mẹ của Kiều, Nguyễn Du dùng từ xót. Từ này biểu lộ nỗi nhớ thương quặn lòng của một đứa con hiếu thảo. Nguyễn Du sử dụng thành ngữ quạt nồng ấp lạnh, điển cố sân Lai, gốc tử để nói lên nỗi xót xa của nàng khi cha mẹ đã già mà không được chăm nom chu đáo. Còn gì xót xa hơn khi nghĩ đến cha mẹ đã già mà vẫn phải nhớ thương, ngày đêm lo ngại cho mình, vẫn tựa cửa chờ ngóng tin con .Là người con chí hiếu, Kiều đã quyết “ bán mình chuộc cha ”, nhưng giờ đây nơi nghìn trùng xa cách, nàng vẫn không nguôi được nỗi nhớ thương, xót xa cho cha mẹ già. Ai sẽ thay mẹ chăm nom cha mẹ luôn là câu hỏi xoáy sâu tâm can nàng .Đoạn thơ đã miêu tả được tấm chân tình, vẻ đẹp cao quý của nhân vật Thúy Kiều. Nói đến Kiều, người ta thường nói đến cái tài, cái sắc, nhưng chính cái tình của Kiều so với mái ấm gia đình, so với tình nhân, so với tất thảy mọi người trong cuộc sống này mới là điều làm ra nhân cách cao đẹp của Kiều .

Tham khảo👉 Cảm Nhận Về Vẻ Đẹp Của Thúy Kiều ❤️️ 15 Đoạn Văn Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Hay Đặc Sắc – Bài 3

Cùng khám phá cách hành văn ấn tượng, câu văn phát minh sáng tạo trong bài văn mẫu “ Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích hay rực rỡ ” sau đây .Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc bản địa, ông đã góp phần vào nền văn học Nước Ta nhiều tác phẩm văn học rực rỡ, độc lạ bằng cả chữ Nôm và chữ Hán. Nhiều tác phẩm của ông đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng bạn đọc mọi thế hệ và có lẽ rằng để lại ấn tượng thâm thúy nhất chính là tác phẩm viết bằng chữ Nôm – “ Truyện Kiều ” ( Đoạn trường tân thanh ). “ Truyện Kiều ” mê hoặc người đọc bởi nội dung mê hoặc, nghệ thuật và thẩm mỹ độc lạ và 8 câu giữa đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” là một trong số những đoạn trích tiêu biểu vượt trội của tác phẩm .Không chỉ diễn đạt nỗi đau thương về cảnh ngộ, thân phận của mình, đoạn trích còn bộc lộ nỗi nhớ Kim Trọng và nỗi nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Nỗi nhớ thương chàng Kim của Thúy Kiều được bộc lộ rõ nét qua những câu thơ tiếp theo .

Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ

Chữ “ tưởng ” đặt ở đầu câu thơ có vẻ như đã làm cho nỗi lòng của Thúy Kiều thêm đau đáu, nàng như đang hồi tưởng, tưởng tượng và nhớ lại những ngày tháng hẹn thề, niềm hạnh phúc cùng chàng Kim. Nàng nhớ tới cảnh nàng cùng Kim Trọng uống rượu thề nguyền dưới ánh trăng và nàng còn nghĩ tới hình ảnh Kim Trọng đang ngày đêm ngóng chờ tin tức của mình. Và để rồi, sau nỗi nhớ tình nhân da diết ấy, nàng bỗng giật mình xót thương cho cảnh ngộ của mình ở hiện tại .

Bến trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai

Càng nhớ Kim Trọng, Kiều càng thương cho cảnh ngộ “ bơ vơ ” nơi “ bến trời góc bể ” và tủi phận cho mình. Động từ “ gột rửa ” đã cho tất cả chúng ta thấy cho thấy nỗi đau đến tột cùng của Thúy Kiều khi danh dự, phẩm giá của nàng đã bị hoen ố. Như vậy, qua những dòng thơ này đã cho tất cả chúng ta thấy được tâm trạng buồn nhớ tình nhân đến tột cùng và nỗi tủi phận của Kiều .Cùng với đó, đoạn thơ còn biểu lộ rõ nét nỗi nhớ thương cha mẹ của Thúy Kiều .

Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm.

Nếu lúc nhớ về Kim Trọng, tác giả dùng từ “ tưởng ” để diễn đạt nỗi niềm của Kiều thì khi diễn đạt nỗi lòng của Kiều với cha mẹ tác giả đã thật khôn khéo khi dùng động từ “ xót ”. Kiều xót xa biết bao khi cha mẹ đã già mà vẫn phải ngày đêm tựa cửa ngóng chờ tin con. Đặc biệt, với việc sử dụng thành ngữ “ quạt nồng ấp lạnh ” và điển tích “ Sân Lai ” tác giả đã cho thấy tấm lòng hiếu thảo của Kiều với cha mẹ và nỗi lo ngại của nàng .Với tấm lòng của một người con hiếu thảo, Thúy Kiều nghĩ tới cảnh cha mẹ ở quê nhà giờ đây đã già mà không có ai chăm nom. Như vậy, hoàn toàn có thể thấy, Thúy Kiều mặc dầu đã bán mình chuộc cha và em nhưng trong sâu thẳm tấm lòng mình nàng vẫn luôn nhớ thương, lo ngại và chăm sóc cha mẹ. Nỗi nhớ thương tình nhân và cha mẹ của Thúy Kiều thêm một lần nữa cho tất cả chúng ta thấy Kiều là một người tình thủy chung và là một người con hiếu thảo .

Xem thêm👉 Viết Đoạn Văn Miêu Tả Vẻ Đẹp Của Thúy Kiều ❤️️15 Mẫu Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Chi Tiết – Bài 4

Bài văn mẫu “ Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ” sẽ giúp những em học viên thuận tiện ôn tập để hoàn thành xong tốt bài kiểm tra trên lớp .

“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Xót người tựa cửa hôm mai,
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa,
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”

Ở trong tám câu thơ này, bằng ngòi bút tinh tế của mình đại thi hào Nguyễn Du đã diễn đạt được thâm thúy và rất xúc động về cảnh ngộ đơn độc, buồn tủi của nàng Kiều trong lâu ngưng Bích, cảm xúc chơi vơi, lạc lỏng nơi đất khách quê người của nàngỞ đây, Nguyễn Du đã diễn đạt Kiều nhớ về Kim Trọng trước, điều này biểu lộ sự tinh xảo trong ngòi bút văn chương của ông. Bởi vì trong lúc nhà gặp nạn, nàng đã quyết định hành động phụ tình Kim Trọng và không hề giữ dược lời thề chung thùy, sắc son một lòng. Điều đó khiến cho nàng lo ngại, bứt rứt không yên, không chỉ có vậy do mối tình đầu là Kim trọng vẫn còn da diết, cháy bỏng thì việc nhớ tới Kim Trọng trở nên tương thích với suy luật tâm ý củ cô gái trẻ như Thúy Kiều .Nỗi nhớ về Kim Trong vẫn luôn thường trực. nàng nhớ về kỉ niệm đôi lứa, về lời thề hẹn vũ cả hai” Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ “Chữ tưởng ở dây và có nghĩa là nghĩ là nhớ về Kim Trọng nhưng cũng có nghĩa là tưởng tượng, tưởng tượng ra người mà mình thương cũng đã thương nhớ mình, vẫn đang ngày đêm chờ tin nàng để rồi cũng uổng công vô ích mà thôi. Trong cảnh ngộ nơi đất khách quê người cùng với khung cảnh hiện tại lại càng làm cho nàng thấm thía thêm nỗi đau đớn, đơn độc và xót xa cho số phận nghiệt ngã của bản thân .

Nàng nghĩ đến thân phận ” bên trời góc bể bơ vơ ” của mình và rồi cũng lặng lẽ mà băn khoăn tự hỏi ” tấm son gột rửa bao giờ cho phai” mà từ ” tấm son ” ở đây vừa nói đến tấm lòng của nàng đối với Kim Trọng ,tình yêu của nàng sẽ không bao giờ phai mờ cho dù có gặp thêm bao nhiêu khó khăn, trắc trở trong tương lai. Lại vừa nói đến tấm thân trong trắng của nàng đã bị những kẻ như Tú Bà, Mã Giám Sinh vùi dập,đã trở nên hoen ố, biết làm sao mới có thể gột rửa và trả lại cho nàng được  đây?

Xem thêm: Công Thức Xoay Rubik 2X2 Nhanh Nhất, Hướng Dẫn Cách Chơi Và Giải Rubik 2X2 Cơ Bản

Vừa thảm kịch về tình yêu, lại vừa xót xa cho thân phận hẩm hiu cũng như nhân phẩm, đức hạnh tốt đẹp của nàng bị vùi dập. Nhưng sau khi nhớ đến tình nhân, nàng lại nghĩ đến cha mẹ của mình“ Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờSân lai cách mấy nắng mưaCó khi gốc tử đã vừa người ôm ”Đến 4 câu thơ tiếp theo này, nàng lo ngại, xót xa nghĩ về cha mẹ của mình, sợ rằng khi sáng sớm, lúc chiều hôm vẫn đứng tựa cửa chờ nàng quay trở lại. Có lẽ trong câu thơ ấy, không riêng gì dừng lại ở chuyện Kiều nhớ mẹ, nhớ cha nữa mà còn là nỗi đau, nỗi xót xa đến nghẹn ngào .Nàng lo ngại cho cha mẹ, sợ rằng không có người chăm nom khi thời tiết biến hóa, nàng xót xa khi cha mẹ đã ngày một thêm già đi mà mình lại không hề ở bên để phụng dưỡng. Ở đây Nguyễn Du đã miêu tả nội tâm nhân vật Kiều bằng những thành ngữ như ” quạt nồng ấp lạnh ”, ” cách mấy nắng mưa ” … Và những điển tích, điển cố ” sân lai, gốc từ ” để biểu lộ tâm trạng nhớ thương, lo ngại và tấm lòng hiếu thảo của Kiều .Dù rằng trong thực trạng khốn khổ nhất, đáng thương nhất nhưng nàng vẫn luôn nghĩ về người khác, về tình nhân, về cha mẹ. Thể hiện Thúy Kiều là một người giàu tính hi sinh và chăm sóc, chung thủy và hiếu thảo nhưng lại có một số phận hẩm hiu đến đau lòng !

Tham khảo 🌼Phân Tích Tâm Trạng Thúy Kiều 🌼Trong Đoạn Trích Trao Duyên

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Ấn Tượng – Bài 5

Gợi ý cho những em học viên cách viết văn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ấn tượng sau đây .Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc bản địa, danh nhân văn hóa Thế giới, tên tuổi của ông gắn liền với tác phẩm “ Truyện Kiều ” – siêu phẩm số một của văn học trung đại Nước Ta, ngoài giá trị nội dung thâm thúy “ Thúy Kiều ” còn rất thành công xuất sắc về thẩm mỹ và nghệ thuật. Tiêu biểu là đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” và nổi bật là tám câu thơ giữa đã khắc họa một cách xúc động về nỗi nhớ tình nhân, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều, qua ngôn từ độc thoại nội tâm của chính nhân vật .Sau khi biết mình bị lừa vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú Bà vì sợ mất vốn lẫn lời nên đã hứa đợi Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế rồi mụ đưa Kiều ra lầu Ngưng Bích, thực ra là giam lỏng nàng .Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống ở lầu Ngưng Bích với tâm trạng đơn độc buồn tủi. Trước mắt nàng chỉ là một khoảng trống bát ngát với non xa trăng gần, với những cồn cát bụi bay mù mịt, còn thời hạn thì tuần hoàn khép kín khoảng trống và thời hạn ấy như giam hãm con người, khiến nàng cảm thấy đơn độc buồn tủi đau đớn, tan nát cõi lòngĐầu tiên, Kiều nhớ đến Kim Trọng .“ Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ ”Chữ tưởng ở đây có nghĩa là hồi tưởng, nhớ lại. Nhớ về Kim Trọng là nhớ về tình nhân nên khi nào Kiều cũng nhớ về lời thề đôi lứa. “ chén đồng ” là chén rượu thề nguyền, đồng lòng, đồng dạ mà Kiều và Kim Trọng đã uống dưới ánh trăng vằng vặc :“ Vầng trăng vằng vặc giữa trờiĐinh linh hai miệng một lời song song ”Vầng trăng kia vẫn còn, chén rượu thề nguyền chưa ráo mà nay tình duyên đã chia cắt bất thần. Câu thơ như có nhịp thổn thức của trái tim yêu thương đang rỉ máu .Nhớ về Kim Trọng đau đớn tưởng tượng là cảnh ở Liêu Dương xa xôi cách trở, Kim Trọng không hề hay biết Kiều đã bán mình chuộc cha mà vẫn hướng về Kiều chờ tin mà uổng công vô ích. Càng nhớ chàng bao nhiêu thì Kiều càng thương cho số phận mình bấy nhiêu :“ Bên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa khi nào cho phai ”Thương thân mình bơ vơ trên trời, góc bể, càng nuối tiếc cho mối tình đầu. câu thơ Tấm son gột rửa khi nào cho phai. ” hoàn toàn có thể hiểu tấm son của Kiều đã bị hoen ố nàng không còn là một thiếu nữ phòng khuê, nhưng hoàn toàn có thể hiểu “ tấm son ” là tấm lòng chung thủy son sắc của nàng dành cho Kim Trọng chẳng khi nào nguôi ngoai. Đặt trong thực trạng đơn độc Kiều đã tạm để tấm lòng mình lắng xuống và nhớ đến Kim Trọng. Đó là sự vị tha và tấm lòng chung thủy của một người .Chưa vơi nỗi nhớ tình nhân, tâm can Kiều lại càng chồng chất nỗi nhớ thương cha mẹ, nên nhớ tới Kim Trọng nàng “ tưởng ” thì nhớ tới cha mẹ nàng “ xót ” .“ Xót người tựa cửa hôm mai ,Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ ?Sân Lai cách mấy nắng mưa ,Có khi gốc tử đã vừa người ôm ”Kiều xót xa khi cha mẹ đã già yếu mà ngày ngày vẫn tựa cửa ngóng tin con, nàng còn xót xa bởi mình không tự tay chăm nom được cha mẹ và hiện thời ai là người chăm nom. Thành ngữ “ Quạt nồng ấp lạnh ” và điển cố “ sân lai ” ” gốc tử ” đều nói lên tâm trạng nhớ thương tấm lòng hiếu thảo của Kiều .Nhớ về cha mẹ còn tưởng tượng ra cảnh giờ đây quê nhà đã thay đổi, mà sự thay đổi khiến nàng lo ngại nhất là “ Có khi gốc tử đã vừa người ôm ” nghĩa là cha mẹ mỗi ngày thêm một già yếu nàng thì không thể nào chăm nom. Cụm từ “ cách mấy nắng mưa ” vừa nói được thời hạn xa cách qua bao mùa mưa nắng vừa nói lên sự tàn phá của tự nhiên, của nắng mưa so với con người và cảnh vật, lần nào nhớ về cha mẹ Kiều cũng “ nhớ ơn chín chữ cao sâu ” và luôn ân hận day dứt vì đã phụ công sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ .Nỗi nhớ của nàng được gửi gắm vào chiều dài thời hạn, chiều sâu khoảng trống thế cho nên mà càng thêm sâu xa. Đến đây ta hiểu tại sao trong nỗi nhớ thương Kiều lại nhớ Kim Trọng trước cha mẹ sau, phải chăng trong hai chữ tình – chữ hiếu nàng đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Còn với Kim Trọng trước khi về Liêu dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng vào Kiều bao nhiêu .“ Giữ vàng giữ ngọc cho hayCho đành lòng kẻ chân mây với trời ”Vậy là giờ đây, tấm thân Kiều đã bị hoen ố, nàng đã bạc nghĩa chàng Kim cho nên vì thế nàng luôn ân hận, day dứt như một kẻ phụ tình. Nỗi đau ấy cứ xé tâm can nàng khiến nàng luôn nhớ đến Kim Trọng, nhớ tình nhân trước nhớ cha mẹ sau, điều đó trọn vẹn tương thích với quy luật tâm ý của Kiều. Đồng thời bộc lộ sự tinh xảo trong ngòi bút miêu tả tâm ý của Nguyễn Du .Điều đáng chú ý quan tâm là dù trong thực trạng đơn độc ở lầu Ngưng Bích Kiều là người đáng thương nhất nhưng trái tim Kiều đầy yêu thương nhân hậu vị tha. Nàng là người tình thủy chung, là người con rất mực hiếu thảo, thật đáng trân trọng biết bao .Tóm lại bằng việc sử dụng ngôn từ độc thoại nội tâm, những từ ngữ hình ảnh tinh xảo. Qua đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” nói chung và tám câu thơ trên nói riêng Nguyễn Du đã khắc họa thành công xuất sắc và thật xúc động lỗi nhớ tình nhân, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Qua đây cho thấy, Kiều không chỉ là một cô gái tài sắc vẹn toàn mà còn là người thủy chung hiếu nghĩa. Đồng thời đoạn thơ cho ta thấy được tấm lòng ngợi ca trân trọng vẻ đẹp phẩm chất của con người, đặc biệt quan trọng là người phụ nữ trong xã hội xưa .

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Chọn Lọc – Bài 6

Với nhu yếu đề bài nêu “ cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích tinh lọc ” thì những em không nên bỏ lỡ bài văn mẫu gợi ý dưới đây .Thúy Kiều là nhân vật lí tưởng của Nguyễn Du với sự toàn vẹn về tài và sắc nhưng cuộc sống Kiều lại long đong, lận đận. Qua nhân vật Thúy Kiều, tác giả muốn gửi gắm những khát vọng sống, khát vọng yêu mạnh liệt nhất. Trong những năm tháng đày đọa bản thân, cảnh kiều sống ở lầu Ngưng Bích khiến người đọc rưng rưng. Nguyễn Du đã gợi tả thành công xuất sắc hình dáng và vẻ đẹp tâm hồn của Thúy Kiều khi sống ở chốn lầu xanh qua đoạn “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” .Cuộc đời của Thúy Kiều sau khi rơi vào tay Mã Giám Sinh là những chuỗi ngày đằng đằng nhớ thương và nước mắt. Thúy Kiều bị chà đạp và vùi dập không xót thương. Những kẻ mua thịt bán người đã không từ mọi thủ đoạn để có được Kiều, và rồi để hành hạ Kiều. Thúy Kiều đã định tìm đến cái chết để giải thoát bản thân nhưng Tú Bà đã biết được và đem Kiều sống tại lầu Ngưng Bích – một nơi lạnh lẽo tình người. Thực chất hành vi này của mụ chính là giam lỏng kiều, từ từ buộc Kiều tiếp khách .Trong khung cảnh này, Thúy Kiều vẫn luôn nhung nhớ về chốn cũ, về người xưa. Nỗi nhớ ấy da diết và day dứt :Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờBên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa khi nào cho phaiDù trong thực trạng éo le như thế này nhưng tấm lòng son của Thúy Kiều vẫn nhung nhớ tới một người khi tưởng lại những kỉ niệm êm đẹp từng có. Kiều xót xa kkhi nghĩ tới cảnh Kim Trọng còn mong đợi tin tức của nàng. Rồi nhìn lại mình, thấy nhơ nhuốc và hoen ố. Thúy Kiều đã không hề giữ trọn lời hứa với chàng Kim. Nàng nằng “ tấm son gột rửa khi nào cho phai ”, những gì nang chịu đựng, những gì kẻ xấu làm với này biết khi nào chàng Kim thấu, biết khi nào hoàn toàn có thể gột rửa đây ? Một tiếng lòng đầy đau đớn và thê lương .Nghĩ về tình nhân đã xót, Thúy Kiều còn xót xa hơn khi nghĩ về cha mẹ :Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấm lạnh những ai đó chờSân Lai cách mấy nắng mưaCó khi ngồi gốc tứ đã vừa người ômThúy Kiều chua xót khi nghĩ cảnh cha mẹ đã già yếu, héo hon từng ngày. Nàng lo ngại không biết có ai chăm nom cho cha mẹ hay không. Nàng ân hận và chua xót khi không được phụng dưỡng mẹ già. Một người con gái hiếu thảo, nhưng đành lặng lẽ nhớ và lặng lẽ chờ mong ngày sum vầy. Thúy Kiều – một người con gái dù sống trong cảnh nhơ nhuốc nhưng chữ hiếu và chữ tình vẫn còn da diết trong trái tim của Kiều .Mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh để khắc họa được tâm trạng đầy bộn bề giữa một khung cảnh ảm đạm, tái tê khiến người đọc không cầm được xúc cảm. Nguyễn Du với những nét vẽ tài tình đã vẽ lên một bức tranh tuyệt đẹp, một vẻ đẹp đến thê lương đời sống của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích .

Xem thêm🌷 Thuyết Minh Truyện Kiều ❤️️ 12 Bài Văn Mẫu Hay Nhất

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Sinh Động – Bài 7

Bài văn mẫu “ cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích sinh động ” dưới đây sẽ là một trong những tài liệu tìm hiểu thêm có ích dành cho bạn đọc và những em học viên .Nguyễn Du – Đại thi hào dân tộc bản địa, danh nhân văn hóa quốc tế, người có “ con mắt nhìn thấu cả sáu cõi, tấm lòng nghĩ suốt cả nghìn đời ”. “ Truyện Kiều ” là tác phẩm thành công xuất sắc nhất của ông ; đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” được trích từ “ Truyện Kiều ” diễn đạt tinh xảo, thâm thúy tâm trạng của Thúy Kiều trước cảnh vật .Đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” thuộc vào phần hai “ Gia biến và lưu lạc ”. Trích đoạn là khúc tâm tình đầy xúc động của cô gái trẻ lần đầu bước ra khỏi chốn “ êm đềm trướng rủ màn che ”. Với thẩm mỹ và nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, đoạn thơ như bản đàn nhiều cung bậc tâm trạng của nàng. Đó là nỗi đơn độc, buồn tủi, là tấm lòng thủy chung, hiếu thảo nàng dành cho tình nhân và cha mẹ .Từ trong nỗi đơn độc, phiền muộn, nàng hướng về quê nhà, mái ấm gia đình, những người thân trong gia đình quý. Nỗi nhớ tiên phong, nàng dành cho Kim Trọng. Có lẽ bởi trước đó nàng bán mình chuộc cha để làm tròn chữ hiếu với cha mẹ, chỉ có chữ duyên với Kim Trọng, nàng phải trao lại cho em, nên hẳn trong lòng còn nhiều do dự, day dứt khi để duyên ai phải lỡ làng .

Tưởng người dưới nguyệt chén đồng.
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.

Nhịp thơ như nhịp trái tim yêu đang thổn thức, rỉ máu. Nỗi nhớ ấy thật thiết tha, nồng cháy. Nỗi nhớ trào lên khiến hình ảnh đêm thề nguyền, đính ước hiện ra chân thực, sôi động ngay trước mắt nàng. Đó là hiệu suất cao diễn đạt tiêu biểu vượt trội của từ “ tưởng ” mà Nguyễn Du đã khôn khéo sử dụng trong những vần thơ tiên phong diễn đạt nỗi nhớ của nàng Kiều .Mới hôm nào, lứa đôi cùng thề nguyền, hẹn ước dưới trăng, vầng trăng còn đó mà giờ đây đã đôi người đôi ngả. Nàng tưởng tượng chàng Kim vẫn ngày ngóng đêm trông tin nàng trong đau khổ, vô vọng. Nghĩ đến chàng, rồi lại nghĩ đến thân phận của mình, bơ vơ, lưu lạc nơi chân trời góc bể, đất khách quê người, biết khi nào tấm lòng son sắt, chung thủy của nàng dành cho chàng Kim phai nhạt đi thì lúc ấy, có lẽ rằng nàng mới bớt đau khổ, dằn vặt .

Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm

Sau nỗi nhớ tình nhân đến quặn thắt, nàng càng xót xa khi nghĩ về cha mẹ. Không xót xa sao nổi khi nghĩ đến cảnh cha già, mẹ héo tựa cửa nhìn xa, ngóng trông tin con mòn mỏi. Rồi khi trời oi nóng, biết ai quạt mát cho cha mẹ yên giấc, khi trời giá lạnh, biết ai ấp ủ chăn ấm cho cha mẹ nằm. Các thành ngữ và điển cố “ tựa cửa hôm mai ”, “ quạt nồng ấp lạnh ”, “ sân lai ”, “ gốc tử ” để biểu lộ nỗi xót xa, lo ngại, bồn chồn của người con có hiếu dù đang trong thực trạng éo le, vẫn đau đáu nghĩ về cha mẹ trong niềm nhớ thương khôn nguôi .

Nỗi nhớ đầy vơi nàng dành cho những người thân yêu nhất, rồi nàng lại quay về với cảnh ngộ của chính mình. Mỗi cảnh vật đang hiện hữu trước mắt đều như khơi lên trong lòng nàng một nỗi buồn thê lương. Nỗi buồn ấy càng lúc càng nhấn chìm nàng xuống đáy sâu của vực thẳm đau khổ.

Phân tích 8 câu thơ giữa đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích – Mẫu 8

Nguyễn Du sống trong một thời đại đầy biến động. Lịch sử Việt Nam giai đoạn cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX vô cùng thối nát, mục ruỗng. Đời sống nhân dân vì vậy mà vô cùng cực khổ, và khổ nhất, đó chính là những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Kiệt tác Truyện Kiều đã phản ánh được hiện thực nghiệt ngã đó, lên tiếng tố cáo những bất công của xã hội và bênh vực người phụ nữ. Đọc đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích, người đọc cảm nhận được tâm trạng cô đơn buồn tủi và tấm lòng thuỷ chung hiếu thảo của Thuý Kiều. Điều này được thể hiện rõ trong tám câu thơ giữa trong đoạn trích.

Nỗi nhớ thương của Kiều được tác giả nói đến với hai nỗi nhớ chủ yếu: nhớ người yêu và nhớ thương, lo lắng cho cha mẹ già. Lúc này là sau khi gia đình Kiều gặp cơn nguy biến. Do thằng bán tơ vu oan, cha và em Kiều bị bắt giam. Để chuộc cha, Kiều quyết định bán mình. Tưởng gặp được nhà tử tế, ai dè bị bắt vào chốn lầu xanh, Kiều uất ức định tự tử. Tú Bà – chủ quán lầu xanh vờ hứa hẹn gả chồng cho nàng, đem nàng ra giam lỏng ở lầu Ngưng Bích, sau đó mụ sẽ nghĩ cách để bắt nàng phải tiếp khách làng chơi.

Trong hoàn cảnh này, nàng đã nhớ tới người yêu và cha mẹ. Nguyễn Du đã khéo léo để nàng Kiều nhớ Kim Trọng trước, cha mẹ sau. Bởi, trước hết nó phù hợp với quy luật tâm lí của tuổi trẻ. Hơn nữa, trong cơn gia biến, Kiều đã hi sinh chữ tình vì chữ hiếu. Nàng đã bán mình chuộc cha, làm tròn đạo hiếu. Với cha mẹ, nàng đã đền đáp được công ơn sinh thành và dưỡng dục cao như núi, dài như bể của cha mẹ. Vì vậy nàng không có gì phải ăn năn, day dứt. Thế nhưng, còn với chàng Kim, nàng đã không làm tròn được lời thề đính ước giữa chàng và nàng:

Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.

Động từ tưởng thể hiện được nỗi nhớ buổi thề nguyền đính ước giữa chàng và nàng. Thúy Kiều tưởng tượng Kim Trọng đang nhớ về mình trong vô vọng. Kiều nhớ về đêm trăng tình tự của Kim – Kiều với lời thề thủy chung, son sắt. Nàng hình dung cảnh Kim Trọng đang ngày đêm thương nhớ mình, khắc khoải chờ tin nàng. Bao nhiêu nhớ thương, bao nhiêu đau đớn kết lại trong câu thơ. Có người nói rằng ở đây còn có cả nỗi tủi hổ của Kiều khi “tấm son” đã bị cuộc đời làm cho nhơ nhuốc không sao gột rửa được. Vẫn biết Kiều là người luôn có ý thức về bản thân, về nhân cách, về phẩm giá của mình. Cho nên, khi được mời ra cho Mã Giám Sinh xem mặt, nàng mới có cái cảm giác “trông gương mặt dày”. Nhưng trong câu thơ này, hiểu như thế e là chưa đúng,bởi từ “gột rửa” mà Nguyễn Du dùng. Thường thì nghĩa của từ này là kì cọ, làm cho sạch những vết bẩn dây vào, nhưng ở đây nhà thơ đã không dùng từ này với nghĩa đó. Dưới hình thức của một câu hỏi, ông để cho Kiều tự khẳng định sự thủy chung của mình, tấm lòng son – tình cảm thủy chung son sắt với chàng Kim làm sao có thể gột rửa được đây. Chính từ “gột rửa” đã khẳng định một cách chắc chắn, đinh ninh về tình cảm thủy chung của Kiều dành cho Kim Trọng. Hơn nữa, tới giờ phút Kiều bị đưa ra lầu Ngưng Bích, nàng chưa làm gì phải tủi hổ với chàng Kim. Khi bị đưa ra lầu xanh, nàng đã quyết lấy cái chết để bảo toàn danh tiết. Kiều đã rất đau đớn, xót xa khi nghĩ về Kim Trọng, nhưng chắc nàng không có gì phải hổ thẹn với lòng mình lúc này.

Tiếp theo là Kiều nhớ đến cha mẹ, nàng đã làm tròn đạo hiếu, nhưng không vì thế mà nỗi nhớ cha mẹ kém phần day dứt:

Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm.

Khi viết về nỗi nhớ cha mẹ của Kiều, Nguyễn Du dùng từ xót. Từ này thể hiện nỗi nhớ thương quặn lòng của một đứa con hiếu thảo. Nguyễn Du sử dụng thành ngữ quạt nồng ấp lạnh, điển cố sân Lai, gốc tử để nói lên nỗi xót xa của nàng khi cha mẹ đã già mà không được chăm sóc chu đáo. Còn gì xót xa hơn khi nghĩ đến cha mẹ đã già mà vẫn phải nhớ thương, ngày đêm lo lắng cho mình, vẫn tựa cửa chờ ngóng tin con. Là người con chí hiếu, Kiều đã quyết “bán mình chuộc cha”, nhưng giờ đây nơi nghìn trùng xa cách, nàng vẫn không nguôi được nỗi nhớ thương, xót xa cho cha mẹ già. Ai sẽ thay mẹ chăm sóc cha mẹ luôn là câu hỏi xoáy sâu tâm can nàng.

Đoạn thơ đã miêu tả được tấm chân tình, vẻ đẹp cao cả của nhân vật Thúy Kiều. Nói đến Kiều, người ta thường nói đến cái tài, cái sắc, nhưng chính cái tình của Kiều đối với gia đình, đối với người yêu, đối với tất thảy mọi người trong cuộc đời này mới là điều làm nên nhân cách cao đẹp của Kiều.

Phân tích 8 câu thơ giữa đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích – Mẫu 9

“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Xót người tựa cửa hôm mai,
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa,
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”

Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc, danh nhân văn hóa Thế giới, tên tuổi của ông gắn liền với tác phẩm “Truyện Kiều”– kiệt tác số một của văn học trung đại Việt Nam, ngoài giá trị nội dung sâu sắc “Thúy Kiều”còn rất thành công về nghệ thuật. Với nghệ thuật tả người qua bút pháp ước lệ tương đương, tả cảnh thiên nhiên qua bút pháp tả và hợi thì nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật cũng rất xuất sắc. Tiêu biểu là đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” và điển hình là tám câu thơ trên đã khắc họa một cách xúc động về nỗi nhớ người yêu, nhớ bố mẹ của Thúy Kiều, qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm của chính nhân vật.

Sau khi biết mình bị lừa vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú Bà vì sợ mất vốn lẫn lời nên đã hứa đợi Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế rồi mụ đưa Kiều ra lầu Ngưng Bích, thực chất là giam lỏng nàng. Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống ở lầu Ngưng Bích với tâm trạng cô đơn buồn tủi. Trước mắt nàng chỉ là một không gian mênh mông với non xa trăng gần, với những cồn cát bụi bay mù mịt, còn thời gian thì tuần hoàn khép kín không gian và thời gian ấy như giam hãm con người, khiến nàng cảm thấy cô đơn buồn tủi đau đớn, tan nát cõi lòng

Đầu tiên, Kiều nhớ đến Kim Trọng.

“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ”

Chữ tưởng ở đây có nghĩa là hồi tưởng, nhớ lại. Nhớ về Kim Trọng là nhớ về người yêu nên bao giờ Kiều cũng nhớ về lời thề đôi lứa. “chén đồng”là chén rượu thề nguyền, đồng lòng, đồng dạ mà Kiều và Kim Trọng đã uống dưới ánh trăng vằng vặc:

“Vầng trăng vằng vặc giữa trời
Đinh linh hai miệng một lời song song”

Vầng trăng kia vẫn còn, chén rượu thề nguyền chưa ráo mà nay tình duyên đã chia cắt đột ngột. Câu thơ như có nhịp thổn thức của trái tim yêu thương đang rỉ máu.

Nhớ về Kim Trọng đau đớn hình dung là cảnh ở Liêu Dương xa xôi cách trở, Kim Trọng không hề hay biết Kiều đã bán mình chuộc cha mà vẫn hướng về Kiều chờ tin mà uổng công vô ích. Càng nhớ chàng bao nhiêu thì Kiều càng thương cho số phận mình bấy nhiêu:

“Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai”

Thương thân mình bơ vơ trên trời, góc bể, càng nuối tiếc cho mối tình đầu. câu thơ Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.”có thể hiểu tấm son của Kiều đã bị hoen ố nàng không còn là một thiếu nữ phòng khuê, nhưng có thể hiểu “tấm son”là tấm lòng chung thủy son sắc của nàng dành cho Kim Trọng chẳng bao giờ nguôi ngoai. Đặt trong hoàn cảnh cô đơn Kiều đã tạm để tấm lòng mình lắng xuống và nhớ đến Kim Trọng. Đó là sự vị tha và tấm lòng chung thủy của một người.

Chưa vơi nỗi nhớ người yêu, tâm can Kiều lại càng chồng chất nỗi nhớ thương cha mẹ, nên nhớ tới Kim Trọng nàng “tưởng”thì nhớ tới cha mẹ nàng “xót”.

“Xót người tựa cửa hôm mai,
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa,
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”

Kiều xót xa khi bố mẹ đã già yếu mà ngày ngày vẫn tựa cửa ngóng tin con, nàng còn xót xa bởi mình không tự tay chăm sóc được cha mẹ và hiện thời ai là người chăm nom. Thành ngữ “Quạt nồng ấp lạnh ” và điển cố “sân lai””gốc tử”đều nói lên tâm trạng nhớ thương tấm lòng hiếu thảo của Kiều.

Nhớ về cha mẹ còn tưởng tượng ra cảnh giờ đây quê nhà đã đổi thay, mà sự đổi thay khiến nàng lo lắng nhất là “Có khi gốc tử đã vừa người ôm”nghĩa là cha mẹ mỗi ngày thêm một già yếu nàng thì chẳng thể nào chăm sóc. Cụm từ “cách mấy nắng mưa” vừa nói được thời gian xa cách qua bao mùa mưa nắng vừa nói lên sự tàn phá của tự nhiên, của nắng mưa đối với con người và cảnh vật, lần nào nhớ về cha mẹ Kiều cũng “nhớ ơn chín chữ cao sâu”và luôn ân hận day dứt vì đã phụ công sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Nỗi nhớ của nàng được gửi gắm vào chiều dài thời gian, chiều sâu không gian bởi vậy mà càng thêm sâu xa. Đến đây ta hiểu tại sao trong nỗi nhớ thương Kiều lại nhớ Kim Trọng trước cha mẹ sau, phải chăng trong hai chữ tình – chữ hiếu nàng đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Còn với Kim Trọng trước khi về Liêu dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng vào Kiều bao nhiêu.

“Giữ vàng giữ ngọc cho hay
Cho đành lòng kẻ chân mây với trời”

Vậy là giờ đây, tấm thân Kiều đã bị hoen ố, nàng đã phụ bạc chàng Kim vì thế nàng luôn ân hận, day dứt như một kẻ phụ tình. Nỗi đau ấy cứ xé tâm can nàng khiến nàng luôn nhớ đến Kim Trọng, nhớ người yêu trước nhớ cha mẹ sau, điều đó hoàn toàn phù hợp với quy luật tâm lý của Kiều. Đồng thời thể hiện sự tinh tế trong ngòi bút miêu tả tâm lý của Kiều. Đồng thời thể hiện sự tinh tế trong ngòi bút miêu tả tâm lý của Nguyễn Du. Điều đáng lưu ý là dù trong hoàn cảnh cô đơn ở lầu Ngưng Bích Kiều là người đáng thương nhất nhưng trái tim Kiều đầy yêu thương nhân hậu vị tha. Nàng là người tình thủy chung, là người con rất mực hiếu thảo, thật đáng trân trọng biết bao.

Tóm lại bằng việc sử dụng ngôn ngữ độc thoại nội tâm, những từ ngữ hình ảnh tinh tế. Qua đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” nói chung và tám câu thơ trên nói riêng Nguyễn Du đã khắc họa thành công và thật xúc động lỗi nhớ người yêu, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Qua đây cho thấy, Kiều không chỉ là một cô gái tài sắc vẹn toàn mà còn là người thủy chung hiếu nghĩa. Đồng thời đoạn thơ cho ta thấy được tấm lòng ngợi ca trân trọng vẻ đẹp phẩm chất của con người, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội xưa.

Cảm nhận về 8 câu thơ giữa Kiều ở lầu Ngưng Bích mẫu 10

Trong bài thơ “Kiều ở lầu Ngưng Bích”, tám câu thơ giữa đã thể hiện tâm trạng nhớ nhung Kim Trọng và gia đình cùng hoàn cảnh tội nghiệp đáng thương của Kiều ở nơi đất khách quê người. Hai câu thơ: “Tưởng người dưới nguyệt chén đồng/Tin sương luống những rày trông mai chờ” tái hiện kỷ niệm đôi lứa từng được cùng Kim Trọng uống rượu dưới ánh trăng vằng vặc. Đó là nỗi nhớ tình đầu đậm sâu của mình. Nhớ về chàng Kim, Kiều nhớ về chén rượu thề nguyền đính ước, minh chứng tình yêu đẹp đẽ của họ dưới ánh trăng. Dù cho Kiều đã trao duyên cho em mình nhưng có lẽ nàng Kiều vẫn chưa thể quên đi tình yêu của mình. Nàng còn lo sợ cho chàng Kim chờ mong tin tức của mình trong vô ích. Càng thương nhớ chàng Kim bao nhiêu thì hai câu thơ tiếp theo thể hiện sự xót thương của Kiều cho chính số phận, cuộc đời của mình “Bên trời góc bể bơ vơ/Tấm son gột rửa bao giờ cho phai”. Kiều không chỉ thương cho số phận ba chìm bảy nổi bơ vơ tột cùng của mình mà còn thương cho sự trong trắng, trinh bạch của đời mình đã bị phá hủy, không thể gột sạch được. Hình ảnh “tấm son” là hình ảnh ẩn dụ của tấm lòng trinh bạch của Kiều, nay đã chẳng thể trở về sự trong trắng nguyên vẹn, ấm êm ngày xưa. Cuối cùng, 4 câu thơ còn lại đó chính là nỗi nhớ thương của Kiều dành cho bố mẹ của mình:

“Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ”

Hình ảnh “người tựa cửa” đó là hình ảnh của bố mẹ mà Kiều tưởng tượng đang đứng trông chờ nàng trở về. Hình ảnh “quạt nồng, ấp lạnh” và câu hỏi tu từ cho thấy nỗi lo lắng, bận tâm của Kiều về việc ai sẽ chăm sóc cho bố mẹ thay nàng. Nhớ về bố mẹ, ta thấy được nỗi đau đớn, xót xa của nàng Kiều khi giờ đây, bố mẹ chẳng có ai để ủ ấm chăn vào mùa đông và quạt mát cho bố mẹ vào mùa hè nữa. Hai câu thơ “Sân Lai cách mấy nắng mưa/ Có khi gốc tử đã vừa người ôm” có sử dụng điển tích “Sân Lai, gốc tử” cho thấy tấm lòng hiếu thảo của nàng đối với cha mẹ nơi quê nhà. Hình ảnh “cách mấy nắng mưa” cho thấy sự cách biệt cha mẹ ở cả không gian và thời gian của Kiều. Ở nơi đất khách quê người, nàng không chỉ lo lắng cho cha mẹ mà còn cảm thấy đau đớn tột cùng, xót xa cho chính mình. Tóm lại, tám câu thơ giữa bài thơ đã cho thấy tâm trạng đau đớn, xót xa đến tột cùng của nàng Kiều ở nơi đất khách quê người.

Xem thêm: Hướng dẫn cách làm cửa nhôm Việt Pháp chi tiết tỷ mỷ nhất

Hướng dẫn cách 🔥Nhận Thẻ Cào 50k Miễn Phí🔥 cực hay

Source: https://camnangbep.com
Category: Học tập

DTA City cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây:

  • Dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
  • Việt đoạn văn cảm nhận về nỗi nhớ Kim Trọng của Kiều
  • Cảm nhận của em về 8 câu thơ đầu trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
  • Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ngắn nhất
  • Cảm nhận 4 câu thơ về nỗi nhớ Kim Trọng
  • Tưởng người dưới nguyệt chén đồng Có khi gốc tử đã vừa người ôm
  • Viết đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về nỗi nhớ
  • Nỗi nhớ của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích

Xem thêm thông tin Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤️️

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤️️

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤ ️ ️ Văn Mẫu ✅ Tham Khảo Tuyển Tập Những Bài Văn Mẫu Đặc Sắc .
DTA City cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây:
Dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
Việt đoạn văn cảm nhận về nỗi nhớ Kim Trọng của Kiều
Cảm nhận của em về 8 câu thơ đầu trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ngắn nhất
Cảm nhận 4 câu thơ về nỗi nhớ Kim Trọng trong truyện kiều
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng Có khi gốc tử đã vừa người ôm
Viết đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về nỗi nhớ
Nỗi nhớ của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích

Dàn Ý Cảm Nhận 8 Câu Thơ Giữa Kiều Ở Lầu Ngưng Bích
Scr. vn san sẻ cho bạn mẫu dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích cụ thể, hãy tìm hiểu thêm ngay nhé !
I. Mở bài: Giới thiệu tác giả, tác phẩm
Bạn đang đọc: Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích ❤️️
Nguyễn Du là một đại thi hào của dân tộc, ông có rất nhiều tác phẩm để lại nhiều tiếng vang
Tác phẩm “Truyện Kiều” là một tuyệt phẩm của tác giả Nguyễn Du.
Đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” là một đoạn trích hay nó đã lột tả được tâm trạng của Thúy Kiều.
– Giới thiệu 8 câu giữa : Nỗi nhớ của Kiều khi đứng trước lầu Ngưng Bích
II. Thân bài
* Khái quát về Thúy Kiều và hoàn cảnh đưa đẩy nàng đến như bây giờ
* Khái quát về đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích”: Sau khi biết mình bị lừa bán vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú bà vì sợ mất tiền nên đã hứa khi nào Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế, nhưng lại đưa nàng ra lầu Ngưng bích, thực chất là giam lỏng nàng. Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống một mình ở lầu ngưng bích với tâm trạng cô đơn buồn tủi
* Khái quát nội dung tám câu thơ: Là nỗi nhớ thương của Kiều về người yêu và cha mẹ
* Nỗi nhớ về người yêu:
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ
Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai”
=> Nỗi nhớ tình nhân da diết .=> tâm trạng của Thúy Kiều khi nhớ về Kim Trọng mối tình đầu của nàng trong sự ê chề, bẽ bàng, tủi nhục
* Nỗi nhớ về cha mẹ
“Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”
=> Kiều là một con người hiếu thảo .
* Kiều nhớ đến người yêu trước khi nhớ đến cha mẹ
Khi đặt chung giữa hai chữ tình và hiếu, Kiều đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha, Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành. Còn với Kim Trọng, trước khi về Liêu Dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng rất nhiều vào Kiều. Nhưng giờ đây, tấm thân của Kiều đã hoen ố, nên nàng càng ân hận và day dứt hơn.
Điều này hoàn toàn phù hợp với quy luật tâm lí.
=> Thể hiện sự tinh xảo trong ngòi bút miêu tả tâm lí của Nguyễn Du .
* Nghệ thuật:
Ngôn ngữ độc thoại nội tâm.
Hình ảnh, từ ngữ tinh tế.
III. Kết bài: Tổng kết nội dung, nêu cảm nhận của em.
Viết Đoạn Văn Ngắn Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích – Bài 1
“ Viết đoạn văn ngắn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ” – với nhu yếu này thì chúng tôi đã tinh lọc ra được bài văn mẫu sau đây để gợi ý cho bạn đọc .Trong bài thơ “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ”, tám câu thơ giữa đã biểu lộ tâm trạng nhớ nhung Kim Trọng và mái ấm gia đình cùng thực trạng tội nghiệp đáng thương của Kiều ở nơi đất khách quê người. Hai câu thơ “ Tưởng người dưới nguyệt chén đồng / Tin sương luống những rày trông mai chờ ” tái hiện kỷ niệm đôi lứa từng được cùng Kim Trọng uống rượu dưới ánh trăng vằng vặc. Đó là nỗi nhớ tình đầu đậm sâu của mình .Nhớ về chàng Kim, Kiều nhớ về chén rượu thề nguyền đính ước, vật chứng tình yêu xinh xắn của họ dưới ánh trăng. Dù cho Kiều đã trao duyên cho em mình nhưng có lẽ rằng nàng Kiều vẫn chưa thể quên đi tình yêu của mình. Nàng còn lo ngại cho chàng Kim chờ mong tin tức của mình trong vô ích. Càng thương nhớ chàng Kim bao nhiêu thì hai câu thơ tiếp theo biểu lộ sự xót thương của Kiều cho chính số phận, cuộc sống của mình “ Bên trời góc bể bơ vơ / Tấm son gột rửa khi nào cho phai ” .Kiều không chỉ thương cho số phận ba chìm bảy nổi bơ vơ tột cùng của mình mà còn thương cho sự trong sáng, trinh bạch của đời mình đã bị tàn phá, không hề gột sạch được. Hình ảnh “ tấm son ” là hình ảnh ẩn dụ của tấm lòng trinh bạch của Kiều, nay đã chẳng thể quay trở lại sự trong trắng nguyên vẹn, ấm êm thời xưa. Cuối cùng, 4 câu thơ còn lại đó chính là nỗi nhớ thương của Kiều dành cho cha mẹ của mình :“ Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ ”Hình ảnh “ người tựa cửa ” đó là hình ảnh của cha mẹ mà Kiều tưởng tượng đang đứng trông chờ nàng trở về. Hình ảnh “ quạt nồng, ấp lạnh ” và câu hỏi tu từ cho thấy nỗi lo ngại, bận tâm của Kiều về việc ai sẽ chăm nom cho cha mẹ thay nàng. Nhớ về cha mẹ, ta thấy được nỗi đau đớn, xót xa của nàng Kiều khi giờ đây, cha mẹ chẳng có ai để ủ ấm chăn vào mùa đông và quạt mát cho cha mẹ vào mùa hè nữa .Hai câu thơ “ Sân Lai cách mấy nắng mưa / Có khi gốc tử đã vừa người ôm ” có sử dụng điển tích “ Sân Lai, gốc tử ” cho thấy tấm lòng hiếu thảo của nàng so với cha mẹ nơi quê nhà. Hình ảnh “ cách mấy nắng mưa ” cho thấy sự cách biệt cha mẹ ở cả khoảng trống và thời hạn của Kiều. Ở nơi đất khách quê người, nàng không chỉ lo ngại cho cha mẹ mà còn cảm thấy đau đớn tột cùng, xót xa cho chính mình. Tóm lại, tám câu thơ giữa bài thơ đã cho thấy tâm trạng đau đớn, xót xa đến tột cùng của nàng Kiều ở nơi đất khách quê người .
Tham khảo 👉Cảm Nhận Chị Em Thúy Kiều Và Thuý Vân ❤️️ 15 Bài Văn Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Hay Nhất – Bài 2
Tham khảo những gợi ý trong bài văn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích hay nhất sau đây, nó sẽ giúp những em học viên triển khai xong tốt bài văn của mình .Nguyễn Du sống trong một thời đại đầy dịch chuyển. Lịch sử Nước Ta quá trình cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX vô cùng thối nát, mục ruỗng. Đời sống nhân dân vì thế mà vô cùng cực khổ, và khổ nhất, đó chính là những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Kiệt tác Truyện Kiều đã phản ánh được hiện thực nghiệt ngã đó, lên tiếng tố cáo những bất công của xã hội và bênh vực người phụ nữ .Đọc đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích, người đọc cảm nhận được tâm trạng đơn độc buồn tủi và tấm lòng thuỷ chung hiếu thảo của Thuý Kiều. Điều này được bộc lộ rõ trong tám câu thơ giữa trong đoạn trích .Nỗi nhớ thương của Kiều được tác giả nói đến với hai nỗi nhớ hầu hết : nhớ tình nhân và nhớ thương, lo ngại cho cha mẹ già. Lúc này là sau khi mái ấm gia đình Kiều gặp cơn nguy biến. Do thằng bán tơ vu oan, cha và em Kiều bị bắt giam. Để chuộc cha, Kiều quyết định hành động bán mình. Tưởng gặp được nhà tử tế, ai dè bị bắt vào chốn lầu xanh, Kiều uất ức định tự tử. Tú Bà – chủ quán lầu xanh vờ hứa hẹn gả chồng cho nàng, đem nàng ra giam lỏng ở lầu Ngưng Bích, sau đó mụ sẽ nghĩ cách để bắt nàng phải tiếp khách làng chơi .Trong thực trạng này, nàng đã nhớ tới tình nhân và cha mẹ. Nguyễn Du đã khôn khéo để nàng Kiều nhớ Kim Trọng trước, cha mẹ sau. Bởi, trước hết nó tương thích với quy luật tâm lí của tuổi trẻ. Hơn nữa, trong cơn gia biến, Kiều đã hi sinh chữ tình vì chữ hiếu. Nàng đã bán mình chuộc cha, làm tròn đạo hiếu. Với cha mẹ, nàng đã đền đáp được công ơn sinh thành và dưỡng dục cao như núi, dài như bể của cha mẹ. Vì vậy nàng không có gì phải ăn năn, day dứt. Thế nhưng, còn với chàng Kim, nàng đã không làm tròn được lời thề đính ước giữa chàng và nàng :
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Động từ tưởng bộc lộ được nỗi nhớ buổi thề nguyền đính ước giữa chàng và nàng. Thúy Kiều tưởng tượng Kim Trọng đang nhớ về mình trong vô vọng. Kiều nhớ về đêm trăng tình tự của Kim – Kiều với lời thề thủy chung, son sắt. Nàng tưởng tượng cảnh Kim Trọng đang ngày đêm thương nhớ mình, khắc khoải chờ tin nàng. Bao nhiêu nhớ thương, bao nhiêu đau đớn kết lại trong câu thơ .Có người nói rằng ở đây còn có cả nỗi tủi hổ của Kiều khi “ tấm son ” đã bị cuộc sống làm cho nhơ nhuốc không sao gột rửa được. Vẫn biết Kiều là người luôn có ý thức về bản thân, về nhân cách, về phẩm giá của mình. Cho nên, khi được mời ra cho Mã Giám Sinh xem mặt, nàng mới có cái cảm xúc “ trông khuôn mặt dày ” .Nhưng trong câu thơ này, hiểu như thế e là chưa đúng, bởi từ “ gột rửa ” mà Nguyễn Du dùng thường thì nghĩa của từ này là kì cọ, làm cho sạch những vết bẩn dây vào, nhưng ở đây nhà thơ đã không dùng từ này với nghĩa đó. Dưới hình thức của một câu hỏi, ông để cho Kiều tự chứng minh và khẳng định sự thủy chung của mình, tấm lòng son – tình cảm thủy chung son sắt với chàng Kim làm thế nào hoàn toàn có thể gột rửa được đây .Chính từ “ gột rửa ” đã khẳng định chắc chắn một cách chắc như đinh, đinh ninh về tình cảm thủy chung của Kiều dành cho Kim Trọng. Hơn nữa, tới giờ phút Kiều bị đưa ra lầu Ngưng Bích, nàng chưa làm gì phải tủi hổ với chàng Kim. Khi bị đưa ra lầu xanh, nàng đã quyết lấy cái chết để bảo toàn danh tiết. Kiều đã rất đau đớn, xót xa khi nghĩ về Kim Trọng, nhưng chắc nàng không có gì phải hổ thẹn với lòng mình lúc này .Tiếp theo là Kiều nhớ đến cha mẹ, nàng đã làm tròn đạo hiếu, nhưng không cho nên vì thế mà nỗi nhớ cha mẹ kém phần day dứt :
Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm.
Khi viết về nỗi nhớ cha mẹ của Kiều, Nguyễn Du dùng từ xót. Từ này biểu lộ nỗi nhớ thương quặn lòng của một đứa con hiếu thảo. Nguyễn Du sử dụng thành ngữ quạt nồng ấp lạnh, điển cố sân Lai, gốc tử để nói lên nỗi xót xa của nàng khi cha mẹ đã già mà không được chăm nom chu đáo. Còn gì xót xa hơn khi nghĩ đến cha mẹ đã già mà vẫn phải nhớ thương, ngày đêm lo ngại cho mình, vẫn tựa cửa chờ ngóng tin con .Là người con chí hiếu, Kiều đã quyết “ bán mình chuộc cha ”, nhưng giờ đây nơi nghìn trùng xa cách, nàng vẫn không nguôi được nỗi nhớ thương, xót xa cho cha mẹ già. Ai sẽ thay mẹ chăm nom cha mẹ luôn là câu hỏi xoáy sâu tâm can nàng .Đoạn thơ đã miêu tả được tấm chân tình, vẻ đẹp cao quý của nhân vật Thúy Kiều. Nói đến Kiều, người ta thường nói đến cái tài, cái sắc, nhưng chính cái tình của Kiều so với mái ấm gia đình, so với tình nhân, so với tất thảy mọi người trong cuộc sống này mới là điều làm ra nhân cách cao đẹp của Kiều .
Tham khảo👉 Cảm Nhận Về Vẻ Đẹp Của Thúy Kiều ❤️️ 15 Đoạn Văn Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Hay Đặc Sắc – Bài 3
Cùng khám phá cách hành văn ấn tượng, câu văn phát minh sáng tạo trong bài văn mẫu “ Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích hay rực rỡ ” sau đây .Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc bản địa, ông đã góp phần vào nền văn học Nước Ta nhiều tác phẩm văn học rực rỡ, độc lạ bằng cả chữ Nôm và chữ Hán. Nhiều tác phẩm của ông đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng bạn đọc mọi thế hệ và có lẽ rằng để lại ấn tượng thâm thúy nhất chính là tác phẩm viết bằng chữ Nôm – “ Truyện Kiều ” ( Đoạn trường tân thanh ). “ Truyện Kiều ” mê hoặc người đọc bởi nội dung mê hoặc, nghệ thuật và thẩm mỹ độc lạ và 8 câu giữa đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” là một trong số những đoạn trích tiêu biểu vượt trội của tác phẩm .Không chỉ diễn đạt nỗi đau thương về cảnh ngộ, thân phận của mình, đoạn trích còn bộc lộ nỗi nhớ Kim Trọng và nỗi nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Nỗi nhớ thương chàng Kim của Thúy Kiều được bộc lộ rõ nét qua những câu thơ tiếp theo .
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ
Chữ “ tưởng ” đặt ở đầu câu thơ có vẻ như đã làm cho nỗi lòng của Thúy Kiều thêm đau đáu, nàng như đang hồi tưởng, tưởng tượng và nhớ lại những ngày tháng hẹn thề, niềm hạnh phúc cùng chàng Kim. Nàng nhớ tới cảnh nàng cùng Kim Trọng uống rượu thề nguyền dưới ánh trăng và nàng còn nghĩ tới hình ảnh Kim Trọng đang ngày đêm ngóng chờ tin tức của mình. Và để rồi, sau nỗi nhớ tình nhân da diết ấy, nàng bỗng giật mình xót thương cho cảnh ngộ của mình ở hiện tại .
Bến trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai
Càng nhớ Kim Trọng, Kiều càng thương cho cảnh ngộ “ bơ vơ ” nơi “ bến trời góc bể ” và tủi phận cho mình. Động từ “ gột rửa ” đã cho tất cả chúng ta thấy cho thấy nỗi đau đến tột cùng của Thúy Kiều khi danh dự, phẩm giá của nàng đã bị hoen ố. Như vậy, qua những dòng thơ này đã cho tất cả chúng ta thấy được tâm trạng buồn nhớ tình nhân đến tột cùng và nỗi tủi phận của Kiều .Cùng với đó, đoạn thơ còn biểu lộ rõ nét nỗi nhớ thương cha mẹ của Thúy Kiều .
Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm.
Nếu lúc nhớ về Kim Trọng, tác giả dùng từ “ tưởng ” để diễn đạt nỗi niềm của Kiều thì khi diễn đạt nỗi lòng của Kiều với cha mẹ tác giả đã thật khôn khéo khi dùng động từ “ xót ”. Kiều xót xa biết bao khi cha mẹ đã già mà vẫn phải ngày đêm tựa cửa ngóng chờ tin con. Đặc biệt, với việc sử dụng thành ngữ “ quạt nồng ấp lạnh ” và điển tích “ Sân Lai ” tác giả đã cho thấy tấm lòng hiếu thảo của Kiều với cha mẹ và nỗi lo ngại của nàng .Với tấm lòng của một người con hiếu thảo, Thúy Kiều nghĩ tới cảnh cha mẹ ở quê nhà giờ đây đã già mà không có ai chăm nom. Như vậy, hoàn toàn có thể thấy, Thúy Kiều mặc dầu đã bán mình chuộc cha và em nhưng trong sâu thẳm tấm lòng mình nàng vẫn luôn nhớ thương, lo ngại và chăm sóc cha mẹ. Nỗi nhớ thương tình nhân và cha mẹ của Thúy Kiều thêm một lần nữa cho tất cả chúng ta thấy Kiều là một người tình thủy chung và là một người con hiếu thảo .
Xem thêm👉 Viết Đoạn Văn Miêu Tả Vẻ Đẹp Của Thúy Kiều ❤️️15 Mẫu Hay

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Chi Tiết – Bài 4
Bài văn mẫu “ Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ” sẽ giúp những em học viên thuận tiện ôn tập để hoàn thành xong tốt bài kiểm tra trên lớp .
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Xót người tựa cửa hôm mai,
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa,
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”
Ở trong tám câu thơ này, bằng ngòi bút tinh tế của mình đại thi hào Nguyễn Du đã diễn đạt được thâm thúy và rất xúc động về cảnh ngộ đơn độc, buồn tủi của nàng Kiều trong lâu ngưng Bích, cảm xúc chơi vơi, lạc lỏng nơi đất khách quê người của nàngỞ đây, Nguyễn Du đã diễn đạt Kiều nhớ về Kim Trọng trước, điều này biểu lộ sự tinh xảo trong ngòi bút văn chương của ông. Bởi vì trong lúc nhà gặp nạn, nàng đã quyết định hành động phụ tình Kim Trọng và không hề giữ dược lời thề chung thùy, sắc son một lòng. Điều đó khiến cho nàng lo ngại, bứt rứt không yên, không chỉ có vậy do mối tình đầu là Kim trọng vẫn còn da diết, cháy bỏng thì việc nhớ tới Kim Trọng trở nên tương thích với suy luật tâm ý củ cô gái trẻ như Thúy Kiều .Nỗi nhớ về Kim Trong vẫn luôn thường trực. nàng nhớ về kỉ niệm đôi lứa, về lời thề hẹn vũ cả hai” Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ “Chữ tưởng ở dây và có nghĩa là nghĩ là nhớ về Kim Trọng nhưng cũng có nghĩa là tưởng tượng, tưởng tượng ra người mà mình thương cũng đã thương nhớ mình, vẫn đang ngày đêm chờ tin nàng để rồi cũng uổng công vô ích mà thôi. Trong cảnh ngộ nơi đất khách quê người cùng với khung cảnh hiện tại lại càng làm cho nàng thấm thía thêm nỗi đau đớn, đơn độc và xót xa cho số phận nghiệt ngã của bản thân .
Nàng nghĩ đến thân phận ” bên trời góc bể bơ vơ ” của mình và rồi cũng lặng lẽ mà băn khoăn tự hỏi ” tấm son gột rửa bao giờ cho phai” mà từ ” tấm son ” ở đây vừa nói đến tấm lòng của nàng đối với Kim Trọng ,tình yêu của nàng sẽ không bao giờ phai mờ cho dù có gặp thêm bao nhiêu khó khăn, trắc trở trong tương lai. Lại vừa nói đến tấm thân trong trắng của nàng đã bị những kẻ như Tú Bà, Mã Giám Sinh vùi dập,đã trở nên hoen ố, biết làm sao mới có thể gột rửa và trả lại cho nàng được  đây?
Xem thêm: Công Thức Xoay Rubik 2X2 Nhanh Nhất, Hướng Dẫn Cách Chơi Và Giải Rubik 2X2 Cơ Bản
Vừa thảm kịch về tình yêu, lại vừa xót xa cho thân phận hẩm hiu cũng như nhân phẩm, đức hạnh tốt đẹp của nàng bị vùi dập. Nhưng sau khi nhớ đến tình nhân, nàng lại nghĩ đến cha mẹ của mình“ Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờSân lai cách mấy nắng mưaCó khi gốc tử đã vừa người ôm ”Đến 4 câu thơ tiếp theo này, nàng lo ngại, xót xa nghĩ về cha mẹ của mình, sợ rằng khi sáng sớm, lúc chiều hôm vẫn đứng tựa cửa chờ nàng quay trở lại. Có lẽ trong câu thơ ấy, không riêng gì dừng lại ở chuyện Kiều nhớ mẹ, nhớ cha nữa mà còn là nỗi đau, nỗi xót xa đến nghẹn ngào .Nàng lo ngại cho cha mẹ, sợ rằng không có người chăm nom khi thời tiết biến hóa, nàng xót xa khi cha mẹ đã ngày một thêm già đi mà mình lại không hề ở bên để phụng dưỡng. Ở đây Nguyễn Du đã miêu tả nội tâm nhân vật Kiều bằng những thành ngữ như ” quạt nồng ấp lạnh ”, ” cách mấy nắng mưa ” … Và những điển tích, điển cố ” sân lai, gốc từ ” để biểu lộ tâm trạng nhớ thương, lo ngại và tấm lòng hiếu thảo của Kiều .Dù rằng trong thực trạng khốn khổ nhất, đáng thương nhất nhưng nàng vẫn luôn nghĩ về người khác, về tình nhân, về cha mẹ. Thể hiện Thúy Kiều là một người giàu tính hi sinh và chăm sóc, chung thủy và hiếu thảo nhưng lại có một số phận hẩm hiu đến đau lòng !
Tham khảo 🌼Phân Tích Tâm Trạng Thúy Kiều 🌼Trong Đoạn Trích Trao Duyên

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Ấn Tượng – Bài 5
Gợi ý cho những em học viên cách viết văn cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ấn tượng sau đây .Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc bản địa, danh nhân văn hóa Thế giới, tên tuổi của ông gắn liền với tác phẩm “ Truyện Kiều ” – siêu phẩm số một của văn học trung đại Nước Ta, ngoài giá trị nội dung thâm thúy “ Thúy Kiều ” còn rất thành công xuất sắc về thẩm mỹ và nghệ thuật. Tiêu biểu là đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” và nổi bật là tám câu thơ giữa đã khắc họa một cách xúc động về nỗi nhớ tình nhân, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều, qua ngôn từ độc thoại nội tâm của chính nhân vật .Sau khi biết mình bị lừa vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú Bà vì sợ mất vốn lẫn lời nên đã hứa đợi Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế rồi mụ đưa Kiều ra lầu Ngưng Bích, thực ra là giam lỏng nàng .Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống ở lầu Ngưng Bích với tâm trạng đơn độc buồn tủi. Trước mắt nàng chỉ là một khoảng trống bát ngát với non xa trăng gần, với những cồn cát bụi bay mù mịt, còn thời hạn thì tuần hoàn khép kín khoảng trống và thời hạn ấy như giam hãm con người, khiến nàng cảm thấy đơn độc buồn tủi đau đớn, tan nát cõi lòngĐầu tiên, Kiều nhớ đến Kim Trọng .“ Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ ”Chữ tưởng ở đây có nghĩa là hồi tưởng, nhớ lại. Nhớ về Kim Trọng là nhớ về tình nhân nên khi nào Kiều cũng nhớ về lời thề đôi lứa. “ chén đồng ” là chén rượu thề nguyền, đồng lòng, đồng dạ mà Kiều và Kim Trọng đã uống dưới ánh trăng vằng vặc :“ Vầng trăng vằng vặc giữa trờiĐinh linh hai miệng một lời song song ”Vầng trăng kia vẫn còn, chén rượu thề nguyền chưa ráo mà nay tình duyên đã chia cắt bất thần. Câu thơ như có nhịp thổn thức của trái tim yêu thương đang rỉ máu .Nhớ về Kim Trọng đau đớn tưởng tượng là cảnh ở Liêu Dương xa xôi cách trở, Kim Trọng không hề hay biết Kiều đã bán mình chuộc cha mà vẫn hướng về Kiều chờ tin mà uổng công vô ích. Càng nhớ chàng bao nhiêu thì Kiều càng thương cho số phận mình bấy nhiêu :“ Bên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa khi nào cho phai ”Thương thân mình bơ vơ trên trời, góc bể, càng nuối tiếc cho mối tình đầu. câu thơ Tấm son gột rửa khi nào cho phai. ” hoàn toàn có thể hiểu tấm son của Kiều đã bị hoen ố nàng không còn là một thiếu nữ phòng khuê, nhưng hoàn toàn có thể hiểu “ tấm son ” là tấm lòng chung thủy son sắc của nàng dành cho Kim Trọng chẳng khi nào nguôi ngoai. Đặt trong thực trạng đơn độc Kiều đã tạm để tấm lòng mình lắng xuống và nhớ đến Kim Trọng. Đó là sự vị tha và tấm lòng chung thủy của một người .Chưa vơi nỗi nhớ tình nhân, tâm can Kiều lại càng chồng chất nỗi nhớ thương cha mẹ, nên nhớ tới Kim Trọng nàng “ tưởng ” thì nhớ tới cha mẹ nàng “ xót ” .“ Xót người tựa cửa hôm mai ,Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ ?Sân Lai cách mấy nắng mưa ,Có khi gốc tử đã vừa người ôm ”Kiều xót xa khi cha mẹ đã già yếu mà ngày ngày vẫn tựa cửa ngóng tin con, nàng còn xót xa bởi mình không tự tay chăm nom được cha mẹ và hiện thời ai là người chăm nom. Thành ngữ “ Quạt nồng ấp lạnh ” và điển cố “ sân lai ” ” gốc tử ” đều nói lên tâm trạng nhớ thương tấm lòng hiếu thảo của Kiều .Nhớ về cha mẹ còn tưởng tượng ra cảnh giờ đây quê nhà đã thay đổi, mà sự thay đổi khiến nàng lo ngại nhất là “ Có khi gốc tử đã vừa người ôm ” nghĩa là cha mẹ mỗi ngày thêm một già yếu nàng thì không thể nào chăm nom. Cụm từ “ cách mấy nắng mưa ” vừa nói được thời hạn xa cách qua bao mùa mưa nắng vừa nói lên sự tàn phá của tự nhiên, của nắng mưa so với con người và cảnh vật, lần nào nhớ về cha mẹ Kiều cũng “ nhớ ơn chín chữ cao sâu ” và luôn ân hận day dứt vì đã phụ công sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ .Nỗi nhớ của nàng được gửi gắm vào chiều dài thời hạn, chiều sâu khoảng trống thế cho nên mà càng thêm sâu xa. Đến đây ta hiểu tại sao trong nỗi nhớ thương Kiều lại nhớ Kim Trọng trước cha mẹ sau, phải chăng trong hai chữ tình – chữ hiếu nàng đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Còn với Kim Trọng trước khi về Liêu dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng vào Kiều bao nhiêu .“ Giữ vàng giữ ngọc cho hayCho đành lòng kẻ chân mây với trời ”Vậy là giờ đây, tấm thân Kiều đã bị hoen ố, nàng đã bạc nghĩa chàng Kim cho nên vì thế nàng luôn ân hận, day dứt như một kẻ phụ tình. Nỗi đau ấy cứ xé tâm can nàng khiến nàng luôn nhớ đến Kim Trọng, nhớ tình nhân trước nhớ cha mẹ sau, điều đó trọn vẹn tương thích với quy luật tâm ý của Kiều. Đồng thời bộc lộ sự tinh xảo trong ngòi bút miêu tả tâm ý của Nguyễn Du .Điều đáng chú ý quan tâm là dù trong thực trạng đơn độc ở lầu Ngưng Bích Kiều là người đáng thương nhất nhưng trái tim Kiều đầy yêu thương nhân hậu vị tha. Nàng là người tình thủy chung, là người con rất mực hiếu thảo, thật đáng trân trọng biết bao .Tóm lại bằng việc sử dụng ngôn từ độc thoại nội tâm, những từ ngữ hình ảnh tinh xảo. Qua đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” nói chung và tám câu thơ trên nói riêng Nguyễn Du đã khắc họa thành công xuất sắc và thật xúc động lỗi nhớ tình nhân, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Qua đây cho thấy, Kiều không chỉ là một cô gái tài sắc vẹn toàn mà còn là người thủy chung hiếu nghĩa. Đồng thời đoạn thơ cho ta thấy được tấm lòng ngợi ca trân trọng vẻ đẹp phẩm chất của con người, đặc biệt quan trọng là người phụ nữ trong xã hội xưa .
Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Chọn Lọc – Bài 6
Với nhu yếu đề bài nêu “ cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích tinh lọc ” thì những em không nên bỏ lỡ bài văn mẫu gợi ý dưới đây .Thúy Kiều là nhân vật lí tưởng của Nguyễn Du với sự toàn vẹn về tài và sắc nhưng cuộc sống Kiều lại long đong, lận đận. Qua nhân vật Thúy Kiều, tác giả muốn gửi gắm những khát vọng sống, khát vọng yêu mạnh liệt nhất. Trong những năm tháng đày đọa bản thân, cảnh kiều sống ở lầu Ngưng Bích khiến người đọc rưng rưng. Nguyễn Du đã gợi tả thành công xuất sắc hình dáng và vẻ đẹp tâm hồn của Thúy Kiều khi sống ở chốn lầu xanh qua đoạn “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” .Cuộc đời của Thúy Kiều sau khi rơi vào tay Mã Giám Sinh là những chuỗi ngày đằng đằng nhớ thương và nước mắt. Thúy Kiều bị chà đạp và vùi dập không xót thương. Những kẻ mua thịt bán người đã không từ mọi thủ đoạn để có được Kiều, và rồi để hành hạ Kiều. Thúy Kiều đã định tìm đến cái chết để giải thoát bản thân nhưng Tú Bà đã biết được và đem Kiều sống tại lầu Ngưng Bích – một nơi lạnh lẽo tình người. Thực chất hành vi này của mụ chính là giam lỏng kiều, từ từ buộc Kiều tiếp khách .Trong khung cảnh này, Thúy Kiều vẫn luôn nhung nhớ về chốn cũ, về người xưa. Nỗi nhớ ấy da diết và day dứt :Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờBên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa khi nào cho phaiDù trong thực trạng éo le như thế này nhưng tấm lòng son của Thúy Kiều vẫn nhung nhớ tới một người khi tưởng lại những kỉ niệm êm đẹp từng có. Kiều xót xa kkhi nghĩ tới cảnh Kim Trọng còn mong đợi tin tức của nàng. Rồi nhìn lại mình, thấy nhơ nhuốc và hoen ố. Thúy Kiều đã không hề giữ trọn lời hứa với chàng Kim. Nàng nằng “ tấm son gột rửa khi nào cho phai ”, những gì nang chịu đựng, những gì kẻ xấu làm với này biết khi nào chàng Kim thấu, biết khi nào hoàn toàn có thể gột rửa đây ? Một tiếng lòng đầy đau đớn và thê lương .Nghĩ về tình nhân đã xót, Thúy Kiều còn xót xa hơn khi nghĩ về cha mẹ :Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấm lạnh những ai đó chờSân Lai cách mấy nắng mưaCó khi ngồi gốc tứ đã vừa người ômThúy Kiều chua xót khi nghĩ cảnh cha mẹ đã già yếu, héo hon từng ngày. Nàng lo ngại không biết có ai chăm nom cho cha mẹ hay không. Nàng ân hận và chua xót khi không được phụng dưỡng mẹ già. Một người con gái hiếu thảo, nhưng đành lặng lẽ nhớ và lặng lẽ chờ mong ngày sum vầy. Thúy Kiều – một người con gái dù sống trong cảnh nhơ nhuốc nhưng chữ hiếu và chữ tình vẫn còn da diết trong trái tim của Kiều .Mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh để khắc họa được tâm trạng đầy bộn bề giữa một khung cảnh ảm đạm, tái tê khiến người đọc không cầm được xúc cảm. Nguyễn Du với những nét vẽ tài tình đã vẽ lên một bức tranh tuyệt đẹp, một vẻ đẹp đến thê lương đời sống của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích .
Xem thêm🌷 Thuyết Minh Truyện Kiều ❤️️ 12 Bài Văn Mẫu Hay Nhất

Cảm Nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Giữa Trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu Ngưng Bích Sinh Động – Bài 7
Bài văn mẫu “ cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích sinh động ” dưới đây sẽ là một trong những tài liệu tìm hiểu thêm có ích dành cho bạn đọc và những em học viên .Nguyễn Du – Đại thi hào dân tộc bản địa, danh nhân văn hóa quốc tế, người có “ con mắt nhìn thấu cả sáu cõi, tấm lòng nghĩ suốt cả nghìn đời ”. “ Truyện Kiều ” là tác phẩm thành công xuất sắc nhất của ông ; đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” được trích từ “ Truyện Kiều ” diễn đạt tinh xảo, thâm thúy tâm trạng của Thúy Kiều trước cảnh vật .Đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích ” thuộc vào phần hai “ Gia biến và lưu lạc ”. Trích đoạn là khúc tâm tình đầy xúc động của cô gái trẻ lần đầu bước ra khỏi chốn “ êm đềm trướng rủ màn che ”. Với thẩm mỹ và nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, đoạn thơ như bản đàn nhiều cung bậc tâm trạng của nàng. Đó là nỗi đơn độc, buồn tủi, là tấm lòng thủy chung, hiếu thảo nàng dành cho tình nhân và cha mẹ .Từ trong nỗi đơn độc, phiền muộn, nàng hướng về quê nhà, mái ấm gia đình, những người thân trong gia đình quý. Nỗi nhớ tiên phong, nàng dành cho Kim Trọng. Có lẽ bởi trước đó nàng bán mình chuộc cha để làm tròn chữ hiếu với cha mẹ, chỉ có chữ duyên với Kim Trọng, nàng phải trao lại cho em, nên hẳn trong lòng còn nhiều do dự, day dứt khi để duyên ai phải lỡ làng .
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng.
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Nhịp thơ như nhịp trái tim yêu đang thổn thức, rỉ máu. Nỗi nhớ ấy thật thiết tha, nồng cháy. Nỗi nhớ trào lên khiến hình ảnh đêm thề nguyền, đính ước hiện ra chân thực, sôi động ngay trước mắt nàng. Đó là hiệu suất cao diễn đạt tiêu biểu vượt trội của từ “ tưởng ” mà Nguyễn Du đã khôn khéo sử dụng trong những vần thơ tiên phong diễn đạt nỗi nhớ của nàng Kiều .Mới hôm nào, lứa đôi cùng thề nguyền, hẹn ước dưới trăng, vầng trăng còn đó mà giờ đây đã đôi người đôi ngả. Nàng tưởng tượng chàng Kim vẫn ngày ngóng đêm trông tin nàng trong đau khổ, vô vọng. Nghĩ đến chàng, rồi lại nghĩ đến thân phận của mình, bơ vơ, lưu lạc nơi chân trời góc bể, đất khách quê người, biết khi nào tấm lòng son sắt, chung thủy của nàng dành cho chàng Kim phai nhạt đi thì lúc ấy, có lẽ rằng nàng mới bớt đau khổ, dằn vặt .
Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm
Sau nỗi nhớ tình nhân đến quặn thắt, nàng càng xót xa khi nghĩ về cha mẹ. Không xót xa sao nổi khi nghĩ đến cảnh cha già, mẹ héo tựa cửa nhìn xa, ngóng trông tin con mòn mỏi. Rồi khi trời oi nóng, biết ai quạt mát cho cha mẹ yên giấc, khi trời giá lạnh, biết ai ấp ủ chăn ấm cho cha mẹ nằm. Các thành ngữ và điển cố “ tựa cửa hôm mai ”, “ quạt nồng ấp lạnh ”, “ sân lai ”, “ gốc tử ” để biểu lộ nỗi xót xa, lo ngại, bồn chồn của người con có hiếu dù đang trong thực trạng éo le, vẫn đau đáu nghĩ về cha mẹ trong niềm nhớ thương khôn nguôi .
Nỗi nhớ đầy vơi nàng dành cho những người thân yêu nhất, rồi nàng lại quay về với cảnh ngộ của chính mình. Mỗi cảnh vật đang hiện hữu trước mắt đều như khơi lên trong lòng nàng một nỗi buồn thê lương. Nỗi buồn ấy càng lúc càng nhấn chìm nàng xuống đáy sâu của vực thẳm đau khổ.
Phân tích 8 câu thơ giữa đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích – Mẫu 8
Nguyễn Du sống trong một thời đại đầy biến động. Lịch sử Việt Nam giai đoạn cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX vô cùng thối nát, mục ruỗng. Đời sống nhân dân vì vậy mà vô cùng cực khổ, và khổ nhất, đó chính là những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Kiệt tác Truyện Kiều đã phản ánh được hiện thực nghiệt ngã đó, lên tiếng tố cáo những bất công của xã hội và bênh vực người phụ nữ. Đọc đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích, người đọc cảm nhận được tâm trạng cô đơn buồn tủi và tấm lòng thuỷ chung hiếu thảo của Thuý Kiều. Điều này được thể hiện rõ trong tám câu thơ giữa trong đoạn trích.
Nỗi nhớ thương của Kiều được tác giả nói đến với hai nỗi nhớ chủ yếu: nhớ người yêu và nhớ thương, lo lắng cho cha mẹ già. Lúc này là sau khi gia đình Kiều gặp cơn nguy biến. Do thằng bán tơ vu oan, cha và em Kiều bị bắt giam. Để chuộc cha, Kiều quyết định bán mình. Tưởng gặp được nhà tử tế, ai dè bị bắt vào chốn lầu xanh, Kiều uất ức định tự tử. Tú Bà – chủ quán lầu xanh vờ hứa hẹn gả chồng cho nàng, đem nàng ra giam lỏng ở lầu Ngưng Bích, sau đó mụ sẽ nghĩ cách để bắt nàng phải tiếp khách làng chơi.
Trong hoàn cảnh này, nàng đã nhớ tới người yêu và cha mẹ. Nguyễn Du đã khéo léo để nàng Kiều nhớ Kim Trọng trước, cha mẹ sau. Bởi, trước hết nó phù hợp với quy luật tâm lí của tuổi trẻ. Hơn nữa, trong cơn gia biến, Kiều đã hi sinh chữ tình vì chữ hiếu. Nàng đã bán mình chuộc cha, làm tròn đạo hiếu. Với cha mẹ, nàng đã đền đáp được công ơn sinh thành và dưỡng dục cao như núi, dài như bể của cha mẹ. Vì vậy nàng không có gì phải ăn năn, day dứt. Thế nhưng, còn với chàng Kim, nàng đã không làm tròn được lời thề đính ước giữa chàng và nàng:
Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ.Bên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Động từ tưởng thể hiện được nỗi nhớ buổi thề nguyền đính ước giữa chàng và nàng. Thúy Kiều tưởng tượng Kim Trọng đang nhớ về mình trong vô vọng. Kiều nhớ về đêm trăng tình tự của Kim – Kiều với lời thề thủy chung, son sắt. Nàng hình dung cảnh Kim Trọng đang ngày đêm thương nhớ mình, khắc khoải chờ tin nàng. Bao nhiêu nhớ thương, bao nhiêu đau đớn kết lại trong câu thơ. Có người nói rằng ở đây còn có cả nỗi tủi hổ của Kiều khi “tấm son” đã bị cuộc đời làm cho nhơ nhuốc không sao gột rửa được. Vẫn biết Kiều là người luôn có ý thức về bản thân, về nhân cách, về phẩm giá của mình. Cho nên, khi được mời ra cho Mã Giám Sinh xem mặt, nàng mới có cái cảm giác “trông gương mặt dày”. Nhưng trong câu thơ này, hiểu như thế e là chưa đúng,bởi từ “gột rửa” mà Nguyễn Du dùng. Thường thì nghĩa của từ này là kì cọ, làm cho sạch những vết bẩn dây vào, nhưng ở đây nhà thơ đã không dùng từ này với nghĩa đó. Dưới hình thức của một câu hỏi, ông để cho Kiều tự khẳng định sự thủy chung của mình, tấm lòng son – tình cảm thủy chung son sắt với chàng Kim làm sao có thể gột rửa được đây. Chính từ “gột rửa” đã khẳng định một cách chắc chắn, đinh ninh về tình cảm thủy chung của Kiều dành cho Kim Trọng. Hơn nữa, tới giờ phút Kiều bị đưa ra lầu Ngưng Bích, nàng chưa làm gì phải tủi hổ với chàng Kim. Khi bị đưa ra lầu xanh, nàng đã quyết lấy cái chết để bảo toàn danh tiết. Kiều đã rất đau đớn, xót xa khi nghĩ về Kim Trọng, nhưng chắc nàng không có gì phải hổ thẹn với lòng mình lúc này.
Tiếp theo là Kiều nhớ đến cha mẹ, nàng đã làm tròn đạo hiếu, nhưng không vì thế mà nỗi nhớ cha mẹ kém phần day dứt:
Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?Sân Lai cách mấy nắng mưaCó khi gốc tử đã vừa người ôm.
Khi viết về nỗi nhớ cha mẹ của Kiều, Nguyễn Du dùng từ xót. Từ này thể hiện nỗi nhớ thương quặn lòng của một đứa con hiếu thảo. Nguyễn Du sử dụng thành ngữ quạt nồng ấp lạnh, điển cố sân Lai, gốc tử để nói lên nỗi xót xa của nàng khi cha mẹ đã già mà không được chăm sóc chu đáo. Còn gì xót xa hơn khi nghĩ đến cha mẹ đã già mà vẫn phải nhớ thương, ngày đêm lo lắng cho mình, vẫn tựa cửa chờ ngóng tin con. Là người con chí hiếu, Kiều đã quyết “bán mình chuộc cha”, nhưng giờ đây nơi nghìn trùng xa cách, nàng vẫn không nguôi được nỗi nhớ thương, xót xa cho cha mẹ già. Ai sẽ thay mẹ chăm sóc cha mẹ luôn là câu hỏi xoáy sâu tâm can nàng.
Đoạn thơ đã miêu tả được tấm chân tình, vẻ đẹp cao cả của nhân vật Thúy Kiều. Nói đến Kiều, người ta thường nói đến cái tài, cái sắc, nhưng chính cái tình của Kiều đối với gia đình, đối với người yêu, đối với tất thảy mọi người trong cuộc đời này mới là điều làm nên nhân cách cao đẹp của Kiều.
Phân tích 8 câu thơ giữa đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích – Mẫu 9
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ.Bên trời góc bể bơ vơ,Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.Xót người tựa cửa hôm mai,Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?Sân Lai cách mấy nắng mưa,Có khi gốc tử đã vừa người ôm”
Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc, danh nhân văn hóa Thế giới, tên tuổi của ông gắn liền với tác phẩm “Truyện Kiều”– kiệt tác số một của văn học trung đại Việt Nam, ngoài giá trị nội dung sâu sắc “Thúy Kiều”còn rất thành công về nghệ thuật. Với nghệ thuật tả người qua bút pháp ước lệ tương đương, tả cảnh thiên nhiên qua bút pháp tả và hợi thì nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật cũng rất xuất sắc. Tiêu biểu là đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” và điển hình là tám câu thơ trên đã khắc họa một cách xúc động về nỗi nhớ người yêu, nhớ bố mẹ của Thúy Kiều, qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm của chính nhân vật.
Sau khi biết mình bị lừa vào chốn lầu xanh Kiều uất ức định tự vẫn. Tú Bà vì sợ mất vốn lẫn lời nên đã hứa đợi Kiều bình phục sẽ gả nàng vào nơi tử tế rồi mụ đưa Kiều ra lầu Ngưng Bích, thực chất là giam lỏng nàng. Thân gái một mình nơi đất khách quê người Kiều sống ở lầu Ngưng Bích với tâm trạng cô đơn buồn tủi. Trước mắt nàng chỉ là một không gian mênh mông với non xa trăng gần, với những cồn cát bụi bay mù mịt, còn thời gian thì tuần hoàn khép kín không gian và thời gian ấy như giam hãm con người, khiến nàng cảm thấy cô đơn buồn tủi đau đớn, tan nát cõi lòng
Đầu tiên, Kiều nhớ đến Kim Trọng.
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồngTin sương luống những rày trông mai chờ”
Chữ tưởng ở đây có nghĩa là hồi tưởng, nhớ lại. Nhớ về Kim Trọng là nhớ về người yêu nên bao giờ Kiều cũng nhớ về lời thề đôi lứa. “chén đồng”là chén rượu thề nguyền, đồng lòng, đồng dạ mà Kiều và Kim Trọng đã uống dưới ánh trăng vằng vặc:
“Vầng trăng vằng vặc giữa trờiĐinh linh hai miệng một lời song song”
Vầng trăng kia vẫn còn, chén rượu thề nguyền chưa ráo mà nay tình duyên đã chia cắt đột ngột. Câu thơ như có nhịp thổn thức của trái tim yêu thương đang rỉ máu.
Nhớ về Kim Trọng đau đớn hình dung là cảnh ở Liêu Dương xa xôi cách trở, Kim Trọng không hề hay biết Kiều đã bán mình chuộc cha mà vẫn hướng về Kiều chờ tin mà uổng công vô ích. Càng nhớ chàng bao nhiêu thì Kiều càng thương cho số phận mình bấy nhiêu:
“Bên trời góc bể bơ vơTấm son gột rửa bao giờ cho phai”
Thương thân mình bơ vơ trên trời, góc bể, càng nuối tiếc cho mối tình đầu. câu thơ Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.”có thể hiểu tấm son của Kiều đã bị hoen ố nàng không còn là một thiếu nữ phòng khuê, nhưng có thể hiểu “tấm son”là tấm lòng chung thủy son sắc của nàng dành cho Kim Trọng chẳng bao giờ nguôi ngoai. Đặt trong hoàn cảnh cô đơn Kiều đã tạm để tấm lòng mình lắng xuống và nhớ đến Kim Trọng. Đó là sự vị tha và tấm lòng chung thủy của một người.
Chưa vơi nỗi nhớ người yêu, tâm can Kiều lại càng chồng chất nỗi nhớ thương cha mẹ, nên nhớ tới Kim Trọng nàng “tưởng”thì nhớ tới cha mẹ nàng “xót”.
“Xót người tựa cửa hôm mai,Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?Sân Lai cách mấy nắng mưa,Có khi gốc tử đã vừa người ôm”
Kiều xót xa khi bố mẹ đã già yếu mà ngày ngày vẫn tựa cửa ngóng tin con, nàng còn xót xa bởi mình không tự tay chăm sóc được cha mẹ và hiện thời ai là người chăm nom. Thành ngữ “Quạt nồng ấp lạnh ” và điển cố “sân lai””gốc tử”đều nói lên tâm trạng nhớ thương tấm lòng hiếu thảo của Kiều.
Nhớ về cha mẹ còn tưởng tượng ra cảnh giờ đây quê nhà đã đổi thay, mà sự đổi thay khiến nàng lo lắng nhất là “Có khi gốc tử đã vừa người ôm”nghĩa là cha mẹ mỗi ngày thêm một già yếu nàng thì chẳng thể nào chăm sóc. Cụm từ “cách mấy nắng mưa” vừa nói được thời gian xa cách qua bao mùa mưa nắng vừa nói lên sự tàn phá của tự nhiên, của nắng mưa đối với con người và cảnh vật, lần nào nhớ về cha mẹ Kiều cũng “nhớ ơn chín chữ cao sâu”và luôn ân hận day dứt vì đã phụ công sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Nỗi nhớ của nàng được gửi gắm vào chiều dài thời gian, chiều sâu không gian bởi vậy mà càng thêm sâu xa. Đến đây ta hiểu tại sao trong nỗi nhớ thương Kiều lại nhớ Kim Trọng trước cha mẹ sau, phải chăng trong hai chữ tình – chữ hiếu nàng đã tạm yên với chữ hiếu bởi khi bán mình chuộc cha Kiều đã phần nào đền đáp được công ơn sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ. Còn với Kim Trọng trước khi về Liêu dương chịu tang chú, chàng đã kỳ vọng vào Kiều bao nhiêu.
“Giữ vàng giữ ngọc cho hayCho đành lòng kẻ chân mây với trời”
Vậy là giờ đây, tấm thân Kiều đã bị hoen ố, nàng đã phụ bạc chàng Kim vì thế nàng luôn ân hận, day dứt như một kẻ phụ tình. Nỗi đau ấy cứ xé tâm can nàng khiến nàng luôn nhớ đến Kim Trọng, nhớ người yêu trước nhớ cha mẹ sau, điều đó hoàn toàn phù hợp với quy luật tâm lý của Kiều. Đồng thời thể hiện sự tinh tế trong ngòi bút miêu tả tâm lý của Kiều. Đồng thời thể hiện sự tinh tế trong ngòi bút miêu tả tâm lý của Nguyễn Du. Điều đáng lưu ý là dù trong hoàn cảnh cô đơn ở lầu Ngưng Bích Kiều là người đáng thương nhất nhưng trái tim Kiều đầy yêu thương nhân hậu vị tha. Nàng là người tình thủy chung, là người con rất mực hiếu thảo, thật đáng trân trọng biết bao.
Tóm lại bằng việc sử dụng ngôn ngữ độc thoại nội tâm, những từ ngữ hình ảnh tinh tế. Qua đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” nói chung và tám câu thơ trên nói riêng Nguyễn Du đã khắc họa thành công và thật xúc động lỗi nhớ người yêu, nhớ cha mẹ của Thúy Kiều. Qua đây cho thấy, Kiều không chỉ là một cô gái tài sắc vẹn toàn mà còn là người thủy chung hiếu nghĩa. Đồng thời đoạn thơ cho ta thấy được tấm lòng ngợi ca trân trọng vẻ đẹp phẩm chất của con người, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội xưa.
Cảm nhận về 8 câu thơ giữa Kiều ở lầu Ngưng Bích mẫu 10
Trong bài thơ “Kiều ở lầu Ngưng Bích”, tám câu thơ giữa đã thể hiện tâm trạng nhớ nhung Kim Trọng và gia đình cùng hoàn cảnh tội nghiệp đáng thương của Kiều ở nơi đất khách quê người. Hai câu thơ: “Tưởng người dưới nguyệt chén đồng/Tin sương luống những rày trông mai chờ” tái hiện kỷ niệm đôi lứa từng được cùng Kim Trọng uống rượu dưới ánh trăng vằng vặc. Đó là nỗi nhớ tình đầu đậm sâu của mình. Nhớ về chàng Kim, Kiều nhớ về chén rượu thề nguyền đính ước, minh chứng tình yêu đẹp đẽ của họ dưới ánh trăng. Dù cho Kiều đã trao duyên cho em mình nhưng có lẽ nàng Kiều vẫn chưa thể quên đi tình yêu của mình. Nàng còn lo sợ cho chàng Kim chờ mong tin tức của mình trong vô ích. Càng thương nhớ chàng Kim bao nhiêu thì hai câu thơ tiếp theo thể hiện sự xót thương của Kiều cho chính số phận, cuộc đời của mình “Bên trời góc bể bơ vơ/Tấm son gột rửa bao giờ cho phai”. Kiều không chỉ thương cho số phận ba chìm bảy nổi bơ vơ tột cùng của mình mà còn thương cho sự trong trắng, trinh bạch của đời mình đã bị phá hủy, không thể gột sạch được. Hình ảnh “tấm son” là hình ảnh ẩn dụ của tấm lòng trinh bạch của Kiều, nay đã chẳng thể trở về sự trong trắng nguyên vẹn, ấm êm ngày xưa. Cuối cùng, 4 câu thơ còn lại đó chính là nỗi nhớ thương của Kiều dành cho bố mẹ của mình:
“Xót người tựa cửa hôm maiQuạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ”
Hình ảnh “người tựa cửa” đó là hình ảnh của bố mẹ mà Kiều tưởng tượng đang đứng trông chờ nàng trở về. Hình ảnh “quạt nồng, ấp lạnh” và câu hỏi tu từ cho thấy nỗi lo lắng, bận tâm của Kiều về việc ai sẽ chăm sóc cho bố mẹ thay nàng. Nhớ về bố mẹ, ta thấy được nỗi đau đớn, xót xa của nàng Kiều khi giờ đây, bố mẹ chẳng có ai để ủ ấm chăn vào mùa đông và quạt mát cho bố mẹ vào mùa hè nữa. Hai câu thơ “Sân Lai cách mấy nắng mưa/ Có khi gốc tử đã vừa người ôm” có sử dụng điển tích “Sân Lai, gốc tử” cho thấy tấm lòng hiếu thảo của nàng đối với cha mẹ nơi quê nhà. Hình ảnh “cách mấy nắng mưa” cho thấy sự cách biệt cha mẹ ở cả không gian và thời gian của Kiều. Ở nơi đất khách quê người, nàng không chỉ lo lắng cho cha mẹ mà còn cảm thấy đau đớn tột cùng, xót xa cho chính mình. Tóm lại, tám câu thơ giữa bài thơ đã cho thấy tâm trạng đau đớn, xót xa đến tột cùng của nàng Kiều ở nơi đất khách quê người.
Xem thêm: Hướng dẫn cách làm cửa nhôm Việt Pháp chi tiết tỷ mỷ nhất
Hướng dẫn cách 🔥Nhận Thẻ Cào 50k Miễn Phí🔥 cực hay

Source: https://camnangbep.com
Category: Học tập
DTA City cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây:
Dàn ý cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
Việt đoạn văn cảm nhận về nỗi nhớ Kim Trọng của Kiều
Cảm nhận của em về 8 câu thơ đầu trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích
Cảm nhận của em về 8 câu thơ giữa trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích ngắn nhất
Cảm nhận 4 câu thơ về nỗi nhớ Kim Trọng
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng Có khi gốc tử đã vừa người ôm
Viết đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về nỗi nhớ
Nỗi nhớ của Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích

#Cảm #Nhận #Của #Về #Câu #Thơ #Giữa #Trong #Đoạn #Trích #Kiều #Ở #Lầu #Ngưng #Bích

  • Tổng hợp: DTA City
  • #Cảm #Nhận #Của #Về #Câu #Thơ #Giữa #Trong #Đoạn #Trích #Kiều #Ở #Lầu #Ngưng #Bích

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button