Giáo Dục

Bài văn mẫu lớp 9: Kể lại giấc mơ em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày.


Đề bài: Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày.

Câu trả lời:

Bài làm

Cuộc đời ai trong chúng ta cũng tồn tại những sự thiếu hụt. Cuộc đời tôi cũng không ngoại lệ. Sự thiếu hụt của tôi là tình thương trọn vẹn của một người cha. Năm tôi lên 9 tuổi thì bố đã mất, tôi luôn nhìn bố qua di ảnh và khao khát được gặp lại ông, dù chỉ trong giấc mơ thôi cũng được.

Trưa hôm đó, gió nhè nhẹ thổi. Tôi nằm võng đung đưa rồi ngủ quên lúc nào không hay. Tôi đi vào một giấc mơ kỳ diệu. Vẫn ngôi nhà thân yêu của tôi nhưng cũ kỹ cổ kính hơn. Tôi đứng tần ngần ở giữa sân, cạnh gốc cây bưởi vốn sai chĩu quả nay lại bé xíu. Nó mới chỉ là một cây non đầy lá xanh, thấp tẹt. Mái nhà tôi không phải mái ngói đỏ tươi mà phủ thêm rêu xanh. Tôi nhớ đây là hình ảnh của nhiều năm về trước. Cách đây ba năm, nhà đã được thay ngói và không còn một vết rêu xanh nào nữa.

Tôi ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra, cứ ngẩn ngơ nhìn ngó bên này bên kia mãi. Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng gọi trầm ấm đầy yêu thương:

– Con gái của bố sao cứ ngẩn người ta thế? Vào nhà rồi bố dạy con cách làm cào cào bằng cỏ để chiều con ra chơi cùng các bạn.

Tôi dường như chôn chân xuống đất, khó tin nhìn hình ảnh người đàn ông trước mặt. Người đàn ông ấy khoảng hơn ba mươi lăm tuổi, dáng người cao gầy ẩn sau bộ quần áo xanh màu lính giản dị. Khuôn mặt hiền lành chất phác với vầng trán cao và đôi mắt sáng tinh anh. Tôi đã suýt bật khóc khi nhìn thấy gương mặt và nụ cười hiền hòa đó. Người đứng trước mặt tôi chính là người bố mà mẹ và too8 luôn lưu giữ trong cuốn ảnh cũ, luôn lưu giữ trong trái tim mình. Tôi chạy như bay lại phía ông, reo lên:

– Bố! Bố ơi. Con với mẹ nhớ bố lắm. Sao bây giờ bố mới về với con.

Lúc ấy tôi không hề nhận ra sự thật mà chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của mình. Bố dịu dàng ôm lấy tôi, nhấc bổng tôi lên cao. Cảm giác này giống y như ngày còn bé được bố xoay vòng vòng, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đã rất lâu rồi tôi không được trải nhiệm cảm giác đó nữa. Tôi nhanh chóng hòa vào phép màu kỳ diệu trước mắt, quấn lấy bố hỏi đủ thứ chuyện. Bố không hề tức giận mà kiên nhẫn trả lời tất cả. Thỉnh thoảng lại xoa nhẹ lên mái tóc tôi.

Điều đặc biệt là bố tỉ mỉ hướng dẫn tôi cách để làm cào cào bằng cỏ thật xinh. Những cây cỏ vốn bình thường là thế dưới bàn tay bố lại bện chặt vào nhau thành hình thành khối một chú cào cào đáng yêu, sinh động như thật. Tôi sung sướng cầm lấy con cào cào chạy qua chạy lại khắp nhà. Bố nhìn tôi mỉm cười hạnh phúc, ánh mắt bố trìu mến lạ thường.

Chơi chán, tôi còn nhảy vào lòng bố thủ thỉ với bố nỗi nhớ mà tôi cất giữ suốt thời gian qua. Bố thường lặng im, chỉ dùng hai tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi. Trầm ngâm một lúc tôi mới nghe bố nói:

– Bố phải đến một nơi rất xa. Con gái bố lớn rồi phải học cách chăm sóc mẹ, làm cho mẹ thật hạnh phúc. Con có hứa với bố không?

Tôi dường như nhớ đến nơi xa thật xa mà bố nói, hai mắt bắt đầu ầng ậng nước. Tôi nghẹn ngào thưa:

– Con hứa với bố. Nhưng bố phải hứa về thăm mẹ và con nhé! Bố hứa đi.

– Ừ! Bố hứa! – Ngón tay của bố ngoắc vào ngón tay tôi. Đây là biểu tượng lời hứa của bố con tôi. Thế nhưng tôi vừa dứt lời không được bao lâu thì cảnh vậy bắt đầu thay đổi. Vẫn là ngôi nhà thân quen bao năm gắn bó của tôi, nhưng bố thì không thấy đâu nữa. Tôi không kìm nén được, bật khóc nức nở. Tôi cứ gọi “Bố ơi! bố ơi” mà không mai trả lời.

Rồi tôi choàng tỉnh giấc. Sờ tay lên mặt thấy hai má đã lăn dài nước mắt. Tôi thẫn thờ nhìn vào khoảng không trước mắt một hồi lâu mới chậm rãi đứng lên. Tôi nhìn vào di ảnh bố đang mỉm cười, vừa nhớ bố vừa tự nhủ. Bố đã đi vào giấc mơ để gặp con và dặn dò con những điều quan trọng. Con rất nhớ bố nhưng con sẽ giữ lời hứa, bởi vì người con thương yêu nhất.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page