Giáo Dục

Bài văn mẫu lớp 8: Việc làm khiến bố mẹ vui lòng


Đề bài: Kể về một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng

Câu trả lời:

Bài làm

Đã bao giờ bạn tự hỏi hạnh phúc là gì hay chưa? Hạnh phúc của chúng ta là được bố mẹ yêu thương, chăm sóc. Vậy còn hạnh phúc của bố mẹ là gì? Nó đến từ đâu. Hạnh phúc thực ra có những khi chỉ là những điều rất nhỏ nhoi trong cuộc sống. Giống như chỉ một việc làm nhỏ thôi cũng đem đến cho bố mẹ niềm hạnh phúc. Tôi vẫn còn nhớ như in việc làm nhỏ bé của mình đã khiến bố mẹ vui lòng.

Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình đủ đầy, ấm áp, có ông bà, bố mẹ và anh trai thương yêu. Vì là con út và con gái duy nhất trong nhà nên tất cả mọi người đều yêu thương và chiều chuộng tôi. Chính bởi lẽ đó, trong khi chúng bạn lên lớp 3, lớp 4 đã bắt đầu học nấu cơm thì tôi vẫn được chăm sóc cẩn thận đến từng bữa ăn, giấc ngủ. Mỗi lần có việc, bố mẹ phải đi vắng là cả bố cả mẹ và anh trai, ông bà đều lo lắng cho tôi.

Lần đó là lần ông ngoại đột nhiên nhập viện, bố mẹ phải lập tức lên tàu về quê ngoại trong đêm. Mẹ vừa lo cho ông vừa không yên tâm tôi ở nhà một mình, đắn đo đòi dắt theo cả tôi lên tàu. Nhưng sáng mai có cuộc thi quan trọng ở trường nên tôi từ chối ngay, nói với bố mẹ không cần lo lắng. Mẹ dặn đi dặn lại phải khóa cửa cẩn thận rồi sáng thì sang nhà ông bà nội ngay rồi mới xách túi theo bố ra bến tàu. Tôi vâng dạ khóa cửa rồi trèo lên giường đi ngủ, thầm nghĩ đây cũng là dịp để chứng minh mình không còn quá bé bỏng nữa.

Tôi đặt chuông báo thức theo thói quen nên không vội vàng vì trễ giờ học bao giờ. Chuông đồng hồ điểm đúng 5 giờ 30 phút là tôi bật dậy để thay quần áo,chuẩn bị sách vở. Quần áo mẹ thường là và xếp sẵn từ hôm trước nên chỉ cần mặc vào thôi. Chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, tôi khóa cửa và tung tăng đến trường. Lúc ghé ngang qua hàng ăn sáng của bà Tâm đầu ngõ mua xôi, bà nhìn tôi đầy ngạc nhiên:

– Con gái nhà mẹ Hương hôm nay tự đi mua đồ ăn sáng này. Giỏi quá!

Tôi ngượng ngùng nói cảm ơn bà rồi chào bà đi học. Việc được mẹ chăm lo mọi thứ khiến mọi người đều quen thuộc với sự bé bỏng của tôi, tôi phải thay đổi mới được. Lòng hạ quyết tâm, ngày mới bắt đầu trong tôi đầy hứng khởi. Tôi đã gạch ra danh sách một ngày bố mẹ vắng nhà của mình. Không phải những gì quá lớn lao, chỉ cần khiến bố mẹ bất ngờ và vui lòng là được.

Trưa hôm ấy, bà nội sang nhà định nấu cơm và chăm tôi như lời mẹ dặn, tôi đã nhanh trí nói cho bà nghe ý tưởng của mình. Bà hơi bất ngờ nhưng cũng gật đầu đồng ý ngay, bà cũng nghĩ cháu gái của bà đã đến lúc cần trưởng thành hơn rồi. Vậy là nhờ sự giúp đỡ của bà, tôi bắt đầu quét dọn nhà cửa, thu và gấp quần áo gọn gàng cho bố mẹ. Nghiêm túc học bà cách vo gạo, đong nước để nấu cơm, nhặt rau và luộc rau đơn giản. Hai bà cháu quây quần bên nhau, vừa làm bà vừa chỉ cho tôi những lưu ý để cơm dẻo, nước rau ngọt và rau luộc được xanh. Những điều ấy đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.

Buổi chiều mẹ gọi điện sẽ về luôn ăn cơm tối, ông ngoại đã đỡ nhiều rồi, còn hỏi tôi thích ăn gì để mẹ mua cho. Tôi cố tỏ ra vẻ bí mật dặn bố mẹ sẽ có món quà tặng cho bố mẹ rồi lật đật chạy sang nhờ bà làm bữa cơm tối. Vì không biết nhiều nên bà làm là chính, tôi chỉ phụ giúp cắm cơm và nhặt rau. Thức ăn mặn bà mang từ bên nhà ông bà và mua thêm ở bên ngoài. Nhìn mâm cơm bắt mắt trước mặt, tôi cảm thấy vui vẻ hơn bao giờ hết, chờ mong phản ứng của bố mẹ. Chờ mãi bố mẹ cũng xuất hiện. Tôi vội vã khoe chiến tích của mình. Me ban đầu ngạc nhiên lắm rồi chuyển sang vui sướng, cảm động, giọng mẹ đầy tự hào:

– Con gái mẹ giỏi quá!

Ánh mắt bố cũng chứa đầy niềm vui, bố xoa đầu tôi để động viên. Khoảnh khắc đó đối với tôi thật sự đẹp hơn bao giờ hết. Chỉ một việc làm rất nhỏ bé của tôi cũng có thể đem đến niềm vui cho bố mẹ. Tôi tự nhủ mình càng phải cố gắng nhiều hơn để bố mẹ vui lòng và tự hào về con gái của bố mẹ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page