Giáo Dục

Bài văn mẫu lớp 8: Một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi yêu thích – Bài mẫu 3


Đề bài: Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích
– Con trâu

Câu trả lời:

Bài làm

“Trâu ơi ta bảo trâu này

Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta

Cáy cày vốn nghiệp nông gia

Ta đây trâu đấy ai mà quản công…”

Con trâu từ bao đời nay đã trở thành người bạn thân thiết của nhà nông. Sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn thanh bình, con trâu cũng là một con vật nuôi mà tôi yêu thích, gắn bó. Nó gắn liền với những năm tháng tuổi thơ của tôi, đặc biệt với kỉ niệm về buổi chiều tung tăng trên cánh đồng lộng gió.

Quê hương tôi thuộc vùng đồng bằng Bắc Bộ thân yêu, nơi có con sông Hồng ôm ấp quanh năm, nơi có những cánh đồng lúa bao la bát ngát. Con trâu vì lẽ đó chính là một trong những vật nuôi không thể không có trong mỗi gia đình ở mảnh đất này. Ông nội tôi xuất thân từ người nông dân chân chính, gia nghiệp cũng có những con trâu to béo. Nhưng thời gian trôi, đến thời chúng tôi, trong nhà chỉ còn lại một chú trâu đực mà ồng gọi là Đen bởi màu lông da đen bóng của nó. Đen đến độ nhìn kỹ mới thây hai con mắt sáng long lanh.

Đen to lớn khổng lồ, nó to hơn hẳn những con trâu đồng lứa khác. Lúc tôi lên 5 tuổi thì nó đã được 7 tuổi rồi. Ông nội nói nó là con trâu cuối cùng mà ông nuôi vì bố mẹ nó đều đã chết. Hai cái sừng nó to và nhọn, chỉ húc nhẹ một cái cũng xới được đất lên. Thế nhưng bản tính nó hiền,không hề hung dữ. Nó thích đứng phe phẩy cái đuôi dài và chậm rãi thưởng thức cỏ, thích theo lũ trẻ chúng tôi ra đê thả diều.

Kỉ niệm về lần đầu tiên thả diều cùng chú trâu Đen chính là kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và chú. Khi ấy, tôi mới chỉ là một cậu bé 7 tuổi, ông nội gợi ý dắt chúng tôi ra đê thả diều. Lũ trẻ hàng ngày chỉ biết trốn tìm, bịt mắt bắt dê,…nghe thấy thế thì hào hứng lắm, lon ton theo ông xách diều lớn diều bé mà ông cho đi. Vừa qua vụ lúa chưa bao lâu, mầm non mọc lên từ những gốc rạ xanh mơn mởn, cánh đồng cỏ nơi chúng tôi dừng chân cũng xanh rờn trong gió. Chiều hoàng hôn, nắng nhuộm đỏ cả vùng quê mà gió vẫn thổi mát rượi. Bên cạnh chúng tôi là mấy chú trâu, nghé được các bác nông dân ra ngoài ăn cỏ. Chúng ngẩng đầu, ngây ngô nhìn chúng tôi.

Ông nội cẩn thận buộc dây diều rồi hướng dẫn chúng tôi cách thả diều. Một hồi chăm chú lắng nghe ông và cãi nhau chí chóe sau đó chúng tôi mới biết rõ. Từng cánh diều đủ màu sắc lần lượt cuốn theo chiều gió, tung bay trên không trung. Tôi được ông nhấc lên lưng chú trâu Đen trong ánh mắt háo hức của lũ bạn và thong thả theo nhịp bước của Đen. Nó có vẻ đã quá quen với trò chơi này, bước đi nhịp nhàng, ung dung, vừa đi vẫn cúi đầu gặm cỏ non. Cảm giác ngồi trên lưng trâu, thu vào tầm mắt cả cảnh sắc của quê hương thân yêu, nắm trong tay cánh diều du dương tiếng sáo, thật tuyệt vời và hạnh phúc biết bao!

Thỉnh thoảng, chú trâu Đen lì lợm, chợt dừng bước chân rồi chẳng nhúc nhích. Ông nội  bảo nó mải ăn mớ cỏ non dưới chân, lưu luyến nên không chịu đi tiếp đấy. Đúng là chú trâu ham ăn, lũ chúng tôi cười ầm. Trong buổi chiều lộng gió hôm ấy, lần đầu tiên tôi được thử ngồi trên lưng trâu thả diều, được trải qua cảm giác tuổi thơ của ông nội, của bố. Chúng tôi vui đùa bên nhau, nhìn cánh diều bay cao cao mãi và nói cho nhau nghe về ước mơ của chính mình. Đen vẫn nghiêng đầu bên món cỏ hấp dẫn của nó, đôi khi mới ngước mắt nhìn chúng tôi, tỏ vẻ hiểu vẻ không, rất đáng yêu. Tuổi thơ của chúng tôi giản dị và thanh bình như vậy.

Thời gian trôi qua nhanh, chúng tôi dần trưởng thành và không còn thời gian cùng nhau cưỡi trâu thả diều như trước, Đen cũng bị bệnh và qua đời hơn 3 năm trước. Nhưng kỉ niệm đáng nhớ về lần đầu tiên ấy vẫn luôn sống mãi trong tâm hồn chúng tôi. Đó là hồi ức tuổi thơ vô cùng quý giá mà chúng tôi luôn trân trọng và giữ gìn. Những cánh diều tự do chiều gió lộng trên lưng chú trâu to lớn mãi là kỉ niệm đẹp nhất trong trái tim tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page