Giáo Dục

Bài văn mẫu lớp 10: Cuộc gặp gỡ của Tấm và Cám dưới âm phủ


Đề bài: Sau khi Tấm và Cám chết đi, xuống dưới âm phủ được Diêm Vương triệu hồi vào phiên tòa xét xử. Em hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó.

Câu trả lời:

Bài làm

Trong cuộc đời luôn có những cuộc hội ngộ bất ngờ, cuộc hội ngộ với những người mà ta đã từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Có ai ngờ rằng giữa Tấm và Cám lại có cuộc hội ngộ như thế. Không phải ở nơi trần gian bình thường mà là ở chốn âm phủ thần bí.

Từ ngày mẹ con Cám chết, Tấm sống hạnh phúc bên nhà vua. Năm này qua năm khác, nhà vua và Tấm đều già yếu đi. Một ngày trước lễ Vu Lan 15 tháng 7 âm lịch, Tấm qua đời. Khoảnh khắc nhắm hai mắt lại, Tấm nhẹ nhàng nở nụ cười. Dù cuộc đời nhiều đắng cay và đau khổ nhưng những năm tháng cuối cùng, Tấm vẫn được hưởng hạnh phúc. Như vậy là đủ rồi.

Nhưng kỳ diệu thay, chớp mắt một cái cảnh vật trước mặt đã thay đổi. Tấm thấy người mình nhẹ tênh và trẻ lại như thời thiếu nữ. Nhìn người con gái xinh đẹp thướt tha phản chiếu trong chiếc gương đồng trước mặt, Tấm dường như không tin vào mắt mình. Chuyện gì đã xảy ra?

– Chị Tấm ơi! Có phải chị Tấm không?

Tiếng nói quen thuộc nhiều năm trước bất ngờ vang lên. Tấm giật mình quay đầu nhìn lại. Lúc này Tấm mới nhận ra mình đang ở trên một cây cầu dài bắc ngang qua con sông đang cuồn cuộn chảy. Không gian âm u tăm tối, chỉ có hai bên bờ sông là những đóa hoa đỏ rực như máu. Bên kia cây cầu chính là người em con dì ghẻ của Tấm – Cám. Cám trông khác quá! Tấm nghĩ như vậy khi nhìn thấy thân hình mảnh mai và bộ quần áo vải giản dị trên người Cám cùng khuôn mặt lộ vẻ ngoan hiền xa lạ của Cám. Tấm cũng hỏi lại:

– Là Cám phải không em?

Cám dường như rất vui, đi nhanh về phía Tấm:

– Là em đây. Em đợi mãi, cuối cùng cũng được gặp chị.

Tấm càng ngạc nhiên hơn, từ bao giờ Cám lại trở nên thân thiết với mình như thế. Và lại không phải em ấy đã chết nhiều năm trước rồi sao? Cám nhận ra điều mà chị đang băn khoăn ngay, cô cúi đầu:

– Có phải chị đang thắc mắc vì sao chúng ta lại gặp nhau đúng không? Đây là âm phủ, nơi con người chết đi sẽ được đưa đến. Ở dương gian, dương thọ chị đã hết, Diêm Vương mới đưa chị đến đây để tiến hành xét xử. Chị chờ một lát…

Cám chưa dứt lời thì không gian đã thay đổi. Tấm và Cám lúc này đứng giữa điện lớn, xung quanh có đuốc sáng trưng và những binh lính mặc quần áo đen, mặt không biểu cảm đứng cạn gác. Bên trên điện, một vị quan khoác áo bào đen, đầu đội mũ nghiêm trang ngồi. Nghe lời Cám nói, Tấm đoán đó là Diêm Vương. Cám kéo Tấm cùng quỳ xuống.

– Hôm nay ta triệu hồi hai ngươi xuống đây để mở phiên tòa xét xử. Các ngươi có điều gì sai trái thì mau khai nhận, ta sẽ xem xét phán tội cho công bằng – Diêm Vương uy nghiêm nói.

Cám xin được nói trước tiên. Cô Cám chanh chua đanh đá ngày nào giờ này đã khác hẳn, cô cúi thấp đầu thú nhận:

– Con xin được nhận tội. Suốt những năm còn sống trên trần gian con đã làm nhiều tội ác. Lúc còn bé thì ghen ghét đố kị, biếng làm mà nhiều lần bắt nạt chị gái. Lòng ghen ghét đố kị quá lớn, con đã đem lòng xấu xa. 5 lần 7 lượt cùng mẹ hãm hại chị Tấm hòng cướp đoạt hạnh phúc chị xứng đáng được nhận và gây ra cho chị quá nhiều bất hạnh, khổ đau. Trải qua nhiều năm sống dưới âm phủ, chứng kiến cảnh người ta sinh ly tử biệt, vì tội ác khi còn sống mà chịu đủ cực hình 18 tầng địa ngục rồi con được hóa kiếp chim vàng anh, bị giết, hóa kiếp khung cửi bị đốt, kiếp cây xoan cũng bị chặt. Con mới hiểu được nỗi đau mà chị Tấm đã trải qua, hiểu được tội ác mà mình đã gây ra. Con xin sám hối và nhận mọi hình phạt thích đáng.

Cám nói một mạch thật dài, giọng đầy ân hận và tự trách. Tấm nghe xong vừa bất ngờ vừa xúc động. Dẫu sao cũng là chị em cùng một cha, nay nghe Cám chịu mọi khổ đày như thế cũng cảm thấy xót xa. Còn Diêm Vương chỉ gật đầu nói:

– Ngươi đã biết sám hối, đó là điều đáng khen. Vậy còn Tấm thì sao?

Tấm được nhắc tên, nhanh chóng thưa:

– Bẩm Diêm Vương. Con xin sám hối về tội lỗi của bản thân. Con cũng đã làm điều không lương thiện, tâm hồn đã bị vấy bẩn. Xin Ngài trách phạt.

Diêm Vương im lặng một lát rồi nghiêm trang tuyên bố:

– Ngươi làm vậy âu cũng là điều chấp nhận được. Có áp bức có đấu tranh. Khi thần thánh không thể kề cận bảo vệ ngươi, ngươi phải biết đấu tranh giành lại hạnh phúc cho mình. Nhưng ngươi đã có lòng sám hối, ta phán ngươi kiếp sau đầu thai vào nhà hiền lành tử tế, nếu nhân hậu tích đức ắt có phúc lớn về sau. Còn Cám, tội ác ngươi gây ra quá lớn. Nhưng xét thấy thời gian ngươi ở âm phủ biết tu dưỡng sám hối lại trải qua 4 lần hóa kiếp chịu phạt, ta phán cho ngươi đầu thai thành cây hoa bỉ ngạn mọc bên bờ sông Vong Xuyên kia, để ngươi được chứng kiến cảnh đầu thai thêm một kiếp nữa giúp ngươi chân chính tỉnh ngộ. Kiếp sau sẽ được xem xét làm người. Hai ngươi có ý kiến gì không?

Cám và Tấm đều kính cẩn lắng nghe, sau đó dập đầu tạ ơn:

– Con xin tạ ơn ân đức của Diêm Vương.

Nói đoạn, hai người được binh lính dẫn đường đến hai nơi khác nhau. Trước khi đi, Cám khẽ nắm đôi bàn tay của Tấm:

– Em xin lỗi, mong chị tha thứ cho hai mẹ con em. Em cầu mong chị sẽ luôn được hạnh phúc.

Tấm từ lâu đã không còn oán trách hai mẹ con Cám nữa, Tấm gật đầu:

– Chị cũng sẽ cầu chúc cho em.

Hai người đi về hai hướng khác nhau để bắt đầu hai cuộc đời khác nhau. Họ đã nhận được kết quả công bằng với việc làm của mình. Họ sẽ gặp nhau ở một hoàn cảnh khác, và mong rằng khi ấy, mọi chuyện đều tốt đẹp.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page