Giáo Dục

Bài văn mẫu lớp 10: Cuộc gặp gỡ của Mị Châu Trọng Thủy dưới Thủy Cung


Đề bài: Sau khi tự tử ở giếng Loa Thành, xuống thủy cung, Trọng Thủy đã tìm gặp lại Mị Châu. Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó.

Câu trả lời:

Bài làm

Trong cuộc sống, có những câu chuyện xảy ra rồi mới khiến con người ta nuối tiếc, ân hận. Trước khi nhảy xuống giếng ở Loa Thành tự tử, Trọng Thủy đã nghĩ đến Mị Châu và hối hận như vậy. Lòng chàng thầm nghĩ có thể chuộc tội với nàng, cho đến khi hai người hội ngộ.

Sau khi trợ giúp vua cha chiếm được Âu Lạc, Trọng Thủy không ngừng nhớ tới Mị Châu, lòng đau đớn, xót xa vô cùng. Cho đến một ngày không thể chịu đựng thêm được nữa, chàng quyết định gieo mình xuống giếng trong Loa Thành để sớm đoàn tụ với Mị Châu ở thế giới bên kia. Không ngờ vừa mở mắt ra, Trọng Thủy đã thấy mình đang ở một nơi xa hoa lộng lẫy với đầu ngọc trai lấp lánh. Chàng tự hỏi nơi đây là nơi đâu thì nghe tiếng nói nhẹ nhàng quen thuộc từ phía sau lưng:

– Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở Thủy Cung của công chúa.

Trọng Thủy ngay lập tức quay lưng lại. Chàng sững sờ ngắm nhìn người con gái trước mặt. Nàng mặc bộ váy màu xanh thướt tha, vẫn xinh đẹp như ngày nào. Nàng chính là Mị Châu. Mị Châu không ngờ lại gặp Trọng Thủy ở đây, nàng thấy đau lòng nhớ nhung nhưng vẫn nhanh chân lùi lại, kéo dãn khoảng cách. Trọng Thủy cất tiếng gọi:

– Mị Châu, là nàng đúng không? Cuối cùng ta cũng gặp được nàng. – chàng toan bước đến thì Mị Châu vội can ngăn, giọng nàng lạnh lùng xa cách.

– Xin dừng bước. Ngươi và ta ân nghĩa đã đoạn tuyệt, chúng ta không còn liên quan đến nhau nữa…

Trọng Thủy sừng người, chàng chợt nhớ ra những tội lỗi của mình, im lặng một lát, chàng nói:

– Ta biết, ta đã gây ra những sai lầm không thể tha thứ. Sau khi nàng ra đi, ta ân hận vô cùng. Hôm nay ta gieo mình xuống giếng để tự kết thúc cuộc đời mình, muốn đền tội với nàng. Không ngờ lại đến được đây. Ta nghĩ phải chăng cũng là ý trời sắp đặt, những chuyện đã qua không cần nhắc lại. Hai ta dẫu sao đã chết một lần, chuyện kiếp trước không nên nghĩ lại nữa.

– Không. Làm sao có thể bỏ qua. Ngươi là kẻ địch của Âu Lạc, ta là công chúa cũng là tội đồ Âu Lạc. Ngươi khiến ta nước mất nhà tan, không thể trở về cũng không được gặp vua cha nữa. Ngươi khiến nhân dân rơi vào lầm than khốn khổ, ta làm sao có thể làm như không có chuyện gì bỏ qua, vui vẻ sống hạnh phúc nốt kiếp này. – Mị Nương kiên quyết, giọng nàng rõ ràng, không nhân nhượng. Nàng dừng một chút rồi nói tiếp:

– Tội chúng ta gây ra trả hết kiếp này cũng không đủ. Tình nghĩa xưa kia đã không thể nối lại được nữa. Ta và ngươi đã định không thể bên nhau, mong ngươi đừng ôm hi vọng gì nữa. Chúng ta không còn liên quan đến nhau. Ngươi có thể đến tìm thái tử Thủy Cung để trở về hoàng cung của người. Sau này chúng ta sẽ không gặp lại…

Thấy Mị Nương định quay người bước đi, Trọng Thủy vội ngăn lại:

– Nàng hà tất phải kiên quyết như thế!…

– Ta là công chúa nước Âu Lạc, cha ta vì ta dẫn giặc vào nhà mà phải trốn chạy khỏi đất nước của ông, nhân dân của ta vì ta mà khốn khổ. Ngươi hãy hiểu cho thân phận của ta, ta không thể nhắm mắt làm ngơ an hưởng hạnh phúc. Sau này sẽ không gặp lại nhau…

Mị Nương nói xong liền dứt khoát rời đi, tình nghĩa vợ chồng đã đứt từ khoảnh khắc ấy. Nàng không thể ích kỉ thêm một lần nào nữa, dù mọi chuyện đã muộn nhưng nhân dân vẫn chịu cực chịu khổ trên nhân gian. Nàng làm sao có thể bình thản sống vui vẻ bên kẻ thù? Mị Nương quay đi chỉ để lại cho Trọng Thủy một bóng lưng lạnh nhạt, xa cách. Lúc ấy, chàng mới hiểu ra mình đã không thể cứu vãn mối nhân duyên này được nữa. Sám hối thú tội cũng đã quá muộn màng.

Trọng Thủy đứng như chôn hai chân xuống mặt đất, chàng không thể bước đi vì tâm trạng nặng nề đè lên trái tim như tảng đá lớn. Chàng hồi tưởng về những ngày còn hạnh phúc bên Mị Châu và thở dài trong đau đớn, xót xa: nếu như có thể quay ngược thời gian, nếu như…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page